Cựu chiến binh

Từ làng quê xứ Thanh đến lời hứa ở Quảng Ngãi

​Ký ức cảm động của người ông cựu chiến binh xứ Thanh về chiếc khăn tay thêu – kỷ vật thấm đượm tình đồng chí và sự hy sinh nơi chiến trường Quảng Ngãi chống Mỹ, qua góc nhìn tự hào, biết ơn của người cháu hôm nay.

Thanh Hóa23/08/2026Lâm Thị Thuỳ Duyên (Đoàn trường Đại học Phạm Văn Đồng)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông ngoại tôi – một cựu chiến binh xứ Thanh – luôn lưu giữ một chiếc khăn tay thêu hình bông sen đã phai màu. Hồi nhỏ, tôi hay nghe ông cất giọng Thanh Hóa trầm ấm, hào sảng kể về những năm tháng cùng đồng đội xẻ dọc Trường Sơn tiến vào chiến trường Quảng Ngãi khốc liệt chống Mỹ.

​Năm 1968, chàng thanh niên rời xứ Thanh lên đường nhập ngũ. Chiếc khăn tay ấy là quà chia tay của bà ngoại, chứa đựng trọn vẹn nỗi niềm hậu phương. Vào tới mảnh đất Quảng Ngãi gian lao, giữa những trận càn quét dồn dập ở vùng đất Ba Tơ, ông cùng đồng đội nương tựa vào nhau để sinh tồn. Mảnh đất miền Trung nắng cháy, mưa dầm, nhưng ấm áp tình dân. Ông kể, có những đêm hành quân đói quay đắt, má Mười ở địa phương đã giấu từng củ sắn, bát nước chè xanh tiếp tế cho bộ đội.

​Chiếc khăn tay không chỉ ngấm giọt mồ hôi gánh nước, mà còn thấm cả máu của người đồng đội thân thiết tên Nam. Trong một trận đánh ác liệt bảo vệ xóm làng, chú Nam bị thương nặng. Giữa làn mưa đạn, ông ngoại rút chiếc khăn tay ra băng chặt vết thương cho bạn, nhưng chú vẫn không qua khỏi. Trước khi trút hơi thở cuối cùng, chú Nam mỉm cười thì thào: “Tao không về quê được nữa rồi… Nhớ đánh thắng rồi về thăm mẹ giúp tao!”. Giọt nước mắt của ông ngoại rơi xuống, hòa cùng máu bạn trên chiếc khăn lem luốc.

Suốt mấy mươi năm trôi qua, giọng nói xứ Thanh của ông vẫn giữ nguyên nét chất phác, nhưng mỗi lần nhắc về Quảng Ngãi, đôi mắt ông lại đỏ hoe. Chiếc khăn tay năm xưa trở thành kỷ vật thiêng liêng, nhắc nhở ông về một thời tuổi trẻ chẳng tiếc máu xương và tấm chân tình của đồng bào miền Nam ruột thịt.

​Lắng nghe câu chuyện của ông, tôi nhận ra lịch sử không nằm đâu xa xôi mà hiện hữu ngay trong từng nếp nhăn, từng kỷ vật của thế hệ đi trước. Sự hy sinh ngã xuống của chú Nam và biết bao anh hùng liệt sĩ đã đổi lấy bầu trời tự do mà tôi đang sống hôm nay. Là một người trẻ, tôi tự hứa sẽ sống cống hiến và học tập hết mình, tiếp nối ngọn lửa yêu nước thiêng liêng ấy để xây dựng quê hương ngày càng giàu đẹp.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn