Tự lập bằng chính đôi tay
Dù được nhà nước hỗ trợ một khoản trợ cấp hằng tháng, cô Huỳnh Thị Lan vẫn quyết định không phụ thuộc hoàn toàn vào sự giúp đỡ ấy.
“Tôi muốn tự nuôi mình,” cô nói.
Tại Tam Thăng, cô đều đặn mua lát tre, que tre về để đan nón. Công việc không mang lại thu nhập lớn, nhưng đủ để cô trang trải một phần cuộc sống.
Mỗi ngày, cô ngồi bên khung nón, tỉ mỉ từng đường kim. Dù sức khỏe hạn chế, cô vẫn cố gắng hoàn thành công việc một cách cẩn thận nhất.
“Làm chậm nhưng phải chắc,” cô chia sẻ.
Đối với cô, việc lao động không chỉ để kiếm sống, mà còn là cách giữ gìn lòng tự trọng. Cô không muốn trở thành người chỉ biết nhận sự giúp đỡ.
Những chiếc nón cô làm ra có thể không nhiều, nhưng mỗi chiếc đều mang giá trị riêng.
Người mua không chỉ mua một sản phẩm, mà còn mua cả câu chuyện phía sau.
Sự tự lập của cô là điều khiến nhiều người cảm phục.
Trong hoàn cảnh khó khăn, cô vẫn giữ được ý chí và tinh thần lạc quan.
Đó không chỉ là cách cô sống, mà còn là thông điệp mà cô muốn gửi đến mọi người: dù hoàn cảnh thế nào, con người vẫn có thể đứng vững bằng chính đôi tay của mình.



