Từ Lửa Đạn Trường Sơn Đến Ngày Vui Đại Thắng
Tiếp nối mạch ký ức hào hùng của những người lính đi qua giông bão, câu chuyện của cựu chiến binh Trần Văn Sáng (sinh năm 1956) mang một dấu ấn vô cùng đặc biệt. Nhập ngũ năm 1974 khi cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước bước vào giai đoạn tổng tiến công quyết liệt nhất, và xuất ngũ năm 1978 khi biên giới Tây Nam và phía Bắc bắt đầu rục rịch tiếng súng, 4 năm quân ngũ của ông Sáng chính là khúc giao thời đầy kiêu hãnh của lịch sử: vừa trực tiếp tham gia chiến dịch giải phóng miền Nam, vừa nếm trải những ngày đầu bảo vệ chủ quyền biên cương của Tổ quốc.
Chàng thanh niên 18 tuổi năm ấy bước vào khói lửa với một tinh thần can trường, để lại một kỷ niệm vẹn nguyên về tình đồng đội trong những ngày đêm tiến về Sài Gòn lịch sử.
Từ Lửa Đạn Trường Sơn Đến Ngày Vui Đại Thắng
Mùa xuân năm 1974, khi giảng đường và đồng ruộng đang vẫy gọi tuổi trẻ, chàng trai Trần Văn Sáng quyết định viết đơn tình nguyện nhập ngũ. Mang theo hành trang là chiếc ba lô sờn vải và trái tim rực cháy của tuổi đôi mươi, ông cùng đồng đội hành quân thần tốc vào chiến trường miền Nam.
Kỷ niệm sâu sắc nhất đời binh nghiệp của ông Sáng gắn liền với chiến dịch Hồ Chí Minh lịch sử vào tháng 4 năm 1975. Lúc bấy giờ, đơn vị của ông thuộc cánh quân tiến công vào cửa ngõ Sài Gòn. Giữa những trận đấu pháo ác liệt và những ổ kháng cự điên cuồng của địch tại các căn cứ phòng ngự từ xa, ranh giới giữa sự sống và cái chết chỉ tính bằng gang tấc.
"Trong mưa bom bão đạn, chúng tôi không ai nghĩ đến bản thân mình. Người này ngã xuống, người sau tiến lên, chỉ có một ý nghĩ duy nhất trong đầu: Tiến về Sài Gòn, giải phóng miền Nam!" – Ông Sáng bùi ngùi kể lại.
Người Đồng Đội Cùng Chia Củ Sắn Lùi Và Trận Đánh Cửa Ngõ
Trong chuỗi ngày hành quân thần tốc ấy, ông Sáng có một người bạn chiến đấu rất thân tên là Minh, quê ở miền Trung. Hai người bằng tuổi, chung một tiểu đội, đi đâu cũng có nhau. Đêm trước trận đánh lớn vào một căn cứ vùng ven Sài Gòn, đơn vị phải ém quân dưới giao thông hào, trời mưa tầm tã, công sự ngập nước bùn lầy lội. Lúc này, lương thực tiếp tế chưa tới kịp, ai nấy đều đói và rét.
Ông Minh móc từ trong túi áo trấn thủ ra một củ sắn lùi đã đen nhẻm vì than, bẻ đôi đưa cho ông Sáng một nửa: "Sáng, húp tí sắn cho ấm bụng, mai vào trận tao với mày thi xem ai bắt sống được nhiều tù binh hơn nhé!". Nửa củ sắn luộc sượng sùng, dính đầy bùn đất chiến hào ngày ấy, đối với ông Sáng, là thứ đồ ăn ngon nhất trần đời bởi nó đượm tình đồng chí.
Sáng hôm sau, trận đánh nổ ra khốc liệt. Khi tiểu đội của ông Sáng xung phong vượt qua cửa mở, địch từ trong lô cốt bắn đại liên ra xối xả. Một mảnh đạn pháo găm trúng chân ông Sáng khiến ông ngã khuỵu xuống ngay trước tiền duyên. Thấy đồng đội bị thương, bất chấp làn đạn dày đặc như đan lưới, ông Minh lập tức ôm súng bắn áp đảo hỏa lực địch, rồi rạp người bò tới, cõng ông Sáng lên lưng, băng qua làn khói đạn mịt mù để đưa vào hầm trú ẩn an toàn.
Chừa lại cho bạn chiếc băng cá nhân cuối cùng, ông Minh chỉ kịp vỗ vai ông Sáng một cái thật mạnh: "Nằm yên đây đợi cứu thương, tao lên với anh em tiếp!" rồi lại lao vút vào trận địa. May mắn thay, trận đánh ấy đơn vị toàn thắng, mở toang cánh cửa tiến vào dinh lũy cuối cùng của địch. Giây phút đất nước hoàn toàn độc lập ngày 30/4/1975, ông Sáng và ông Minh gặp lại nhau giữa rợp trời cờ hoa tại Sài Gòn, hai người ôm chầm lấy nhau mà khóc nức nở – những giọt nước mắt của sự sống và niềm hạnh phúc tột cùng.
Giữ Vững Tinh Thần Người Lính Giữa Thời Bình
Sau ngày đại thắng, ông Sáng tiếp tục cùng đơn vị làm nhiệm vụ quân quản và sau đó là cơ động lên biên giới thực hiện những nhiệm vụ đầu tiên để bảo vệ bờ cõi trước những xung đột mới. Đến năm 1978, do thương tật và hoàn cảnh gia đình, người chiến sĩ Trần Văn Sáng nhận quyết định xuất ngũ trở về quê hương.
Bước ra khỏi cuộc chiến tranh khi tuổi đời còn rất trẻ (22 tuổi), ông Sáng mang theo những vết sẹo của bom đạn và một tinh thần thép được tôi luyện từ chiến trường. Trở về đời thường, ông tích cực tham gia phát triển kinh tế gia đình, làm gương cho con cháu và luôn đi đầu trong các phong trào nghĩa tình đồng đội tại địa phương.
Đối với cựu chiến binh Trần Văn Sáng, 4 năm quân ngũ (1974 - 1978) tuy không quá dài nhưng lại là giai đoạn vinh quang và tự hào nhất. Mỗi dịp kỷ niệm ngày giải phóng, ông lại mang chiếc ba lô cũ ra ngắm nhìn, hồi tưởng về củ sắn bẻ đôi và cái vỗ vai thắt quặn tình đồng đội nơi cửa ngõ Sài Gòn năm ấy – một minh chứng sống động cho một thế hệ thanh niên sẵn sàng dâng hiến tuổi xuân cho độc lập, tự do của Tổ quốc


