TỪ MÁU LỬA CHIẾN TRANH, HỌ ĐÃ VIẾT NÊN HÒA BÌNH
TỪ MÁU LỬA CHIẾN TRANH, HỌ ĐÃ VIẾT NÊN HÒA BÌNH
“Máu thấm đất, nở hoa thành chiến thắng
Tuổi trẻ xanh rờn trong khói lửa quê hương.” – Khuyết danh
Những năm tháng của thập niên 70 là quãng thời gian đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh. Ở tuổi mười bốn – cái tuổi còn chưa đủ điều kiện kết nạp Đoàn viên Thanh niên Cộng sản Hồ Chí Minh – cựu chiến binh Võ Văn Hồng đã lựa chọn cho mình một con đường đầy chông gai và máu lửa: con đường cứu nước.
Tham gia lực lượng từ những năm 70, khi ấy cậu bé Võ Văn Hồng mang trong mình khát vọng của tuổi trẻ – khát vọng được góp sức mình cho Tổ quốc. Chú nhập ngũ cùng hai người anh và một người chú, đơn vị đầu tiên là O20. Thế nhưng, niềm hân hoan góp chiến công sớm bị vùi lấp giữa mưa bom bão đạn. Hai người anh và người chú của chú Hồng đều anh dũng hy sinh trên chiến trường Campuchia, để lại gánh nặng gia đình trên đôi vai người chiến sĩ trẻ. Sau hai năm nhập ngũ, chú quyết định xin xuất ngũ để đưa gia đình trở về miền Nam ruột thịt.
Khói lửa qua đi, nhưng đời trai chưa thỏa. Ngày 10 tháng 4 năm 1975, người thanh niên ấy lại tiếp tục xin nhập ngũ, tham gia chiến đấu trong đơn vị C381, lúc bấy giờ là lực lượng Trinh sát của tỉnh An Giang. Từ người lính trẻ đến thượng úy, từ chàng trai áo vải đến Tiểu Đoàn trưởng, chú Võ Văn Hồng đã cùng hàng triệu chiến sĩ khác chắp nên hai chữ Hòa Bình cho dân tộc.
Chiến tranh kết thúc, nhưng ký ức vẫn còn đó. Giờ đây, cựu chiến binh Võ Văn Hồng có thể mỉm cười kể lại cho chúng tôi nghe những câu chuyện của đời lính – nơi chú từng đối mặt giữa ranh giới sống và chết. Chú kể có lần “trúng miểng bom”, phải mổ bụng cắt bỏ một đoạn ruột, nhưng vẫn hóm hỉnh nói: “Hên là không trúng chỗ hiểm, nếu không tao đi rồi.” Khi nhắc về chiến công, chú chỉ khiêm tốn nói rằng “quân ta đoàn kết nên mới có hòa bình hôm nay.”
Sau hòa bình, chú trở về công tác tại Hội Đoàn thể xã, giữ chức Chủ tịch Hội Cựu chiến binh xã Châu Phong (cũ) từ năm 1997 đến năm 2007. Trong quá trình công tác, chú được tặng nhiều bằng khen từ các cấp lãnh đạo. Năm 2003, chú vinh dự nhận Huân chương Chiến công hạng Nhất vì hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ quốc tế tại chiến trường Campuchia.
Chiến tranh đã lùi xa, nhưng trong ánh mắt người cựu chiến binh ấy vẫn ánh lên niềm tự hào khi nhắc về đồng đội, về những năm tháng máu lửa. Họ sống giữa bình yên hôm nay như những biểu tượng lặng lẽ của lòng kiên cường. Nhờ có họ, chúng ta mới hiểu thế nào là hòa bình và trân trọng hơn giá trị của tuổi trẻ trong tự do.
Gửi đến thế hệ trẻ hôm nay – chúng ta đang sống trong kỷ nguyên vươn mình mạnh mẽ của dân tộc. Hãy như bụi tre giữa núi rừng, không ngừng vươn lên đón ánh nắng; hãy như biểu tượng Đoàn Thanh niên Cộng sản Hồ Chí Minh, mang trong mình lý tưởng cách mạng, tinh thần, sức sống và niềm tin vào tương lai đất nước. Đây là lúc chúng ta cần hành động, cần chứng minh rằng “tre già, măng mọc” – thế hệ hôm nay sẽ tiếp bước cha ông, tiếp tục viết nên những trang sử mới bằng trí tuệ, lòng yêu nước và niềm tự hào dân tộc.
“Chúng ta tự hào về cha ông, chúng ta tự hào vì chính mình”



