Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

TỪ MIỀN QUÊ SÔNG NƯỚC ĐẾN ẤP BẮC

Những năm đầu tham gia cách mạng, ông hoạt động trong lực lượng vũ trang địa phương. Sau đó được biên chế vào Tiểu đoàn 502, lực lượng chủ lực của Quân khu 8.

Vĩnh Long25/08/2026Xã Chiềng Ken (Đoàn xã Chiềng Ken)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

TỪ MIỀN QUÊ SÔNG NƯỚC ĐẾN ẤP BẮC

Năm 1962, chàng trai Nguyễn Văn Sáu rời quê hương Tân Hòa, mang theo tuổi trẻ và niềm tin vào ngày đất nước hòa bình.

Những năm đầu tham gia cách mạng, ông hoạt động trong lực lượng vũ trang địa phương. Sau đó được biên chế vào Tiểu đoàn 502, lực lượng chủ lực của Quân khu 8.

Chiến trường đồng bằng Nam Bộ khi ấy đầy hiểm nguy. Những con rạch, cánh đồng, vườn cây tưởng như bình yên lại có thể trở thành nơi diễn ra những cuộc đụng độ ác liệt.

Và rồi Ấp Bắc trở thành một dấu mốc không thể nào quên trong cuộc đời người lính.


ĐÊM TRƯỚC TRẬN ẤP BẮC

Đêm 1/1/1963, đơn vị của Nguyễn Văn Sáu được lệnh chuẩn bị chiến đấu tại khu vực Ấp Bắc.

Trong đêm tối, các chiến sĩ lặng lẽ đào công sự, bố trí lực lượng, kiểm tra vũ khí.

Không ai biết ngày mai sẽ ra sao.

Sáu khi ấy mới ngoài hai mươi tuổi.

Anh nhớ đến cha mẹ và quê nhà.

Một đồng đội nằm cạnh khẽ nói:

“Sáu à, nếu mai thắng trận, nhất định anh em mình phải về thăm quê nhau.”

Sáu cười:

“Ừ. Còn sống thì nhất định sẽ về.”

Đó là lời hẹn của hai người lính trẻ.


SÁNG 2/1/1963 – ẤP BẮC BÙNG CHÁY

Sáng sớm ngày 2/1/1963, tiếng máy bay bắt đầu xuất hiện trên bầu trời.

Sau đó là tiếng động cơ, tiếng đạn và những đợt tiến công dồn dập.

Lực lượng đối phương triển khai nhiều phương tiện và binh lực để bao vây, tiến công khu vực Ấp Bắc.

Các chiến sĩ cách mạng kiên quyết bám trụ.

Nguyễn Văn Sáu cùng đồng đội nằm sát công sự, chờ thời cơ.

Khi đối phương tiến vào tầm bắn, tiếng súng từ các vị trí phòng thủ đồng loạt vang lên.

Khói súng phủ kín cánh đồng.

Tiếng máy bay gầm rú.

Tiếng đạn xé gió.

Những người lính trẻ chiến đấu trong điều kiện vô cùng căng thẳng.


GIỮ CHỐT GIỮA ĐỒNG BẰNG

Đối phương nhiều lần tổ chức tiến công.

Nguyễn Văn Sáu cùng đồng đội bám chặt công sự, kiên quyết giữ trận địa.

Một chiến sĩ bên cạnh Sáu bị thương.

Sáu bò tới kéo bạn vào công sự.

Người đồng đội nắm lấy tay anh:

“Đừng lo cho tôi. Cậu cứ chiến đấu.”

Sáu đáp:

“Anh em còn sống thì phải đưa nhau về.”

Nhưng trận chiến ngày càng ác liệt.

Có những đồng đội đã hy sinh ngay trên cánh đồng Ấp Bắc.

Những người còn sống tiếp tục chiến đấu.

Mỗi khi đối phương tiến lên, các chiến sĩ lại bình tĩnh chống trả.

Ấp Bắc trở thành một trận chiến quyết liệt, thể hiện tinh thần chiến đấu kiên cường của lực lượng cách mạng miền Nam.


KHI TIẾNG SÚNG LẮNG XUỐNG

Sau nhiều giờ chiến đấu, trận đánh dần kết thúc.

Cánh đồng Ấp Bắc đầy dấu vết của bom đạn.

Người sống tìm người bị thương.

Người tìm đồng đội.

Người lặng lẽ cúi đầu trước những chiến sĩ đã hy sinh.

Nguyễn Văn Sáu ngồi bên một người bạn đã không còn tỉnh lại.

Anh lấy chiếc khăn tay của mình phủ lên khuôn mặt người đồng đội.

Không có thời gian để khóc.

Không có điều kiện để tổ chức một lễ tiễn đưa đầy đủ.

Chỉ có một lời hứa:

“Anh em nằm lại, chúng tôi sẽ nhớ.”


MỘT TRẬN ĐÁNH – MỘT DẤU MỐC LỊCH SỬ

Trận Ấp Bắc ngày 2/1/1963 đã trở thành một dấu mốc quan trọng trong cuộc kháng chiến chống Mỹ ở miền Nam.

Với những người trực tiếp chiến đấu, đó không chỉ là một trận đánh được ghi trong sách sử.

Đó là những giờ phút sinh tử.

Đó là những người đồng đội đã ngã xuống.

Đó là những tuổi thanh xuân không thể trở lại.

Nguyễn Văn Sáu may mắn sống sót và tiếp tục chiến đấu trong những năm tháng sau đó.


83 TUỔI – VẪN NHỚ VỀ ẤP BẮC

Hơn sáu mươi năm đã trôi qua.

Nguyễn Văn Sáu nay đã ngoài 80 tuổi. Mái tóc bạc trắng, bước chân chậm hơn, nhưng khi nhắc đến Ấp Bắc, ánh mắt ông vẫn sáng lên.

Ông nói:

“Tôi không bao giờ quên những người đã chiến đấu bên cạnh mình. Họ còn rất trẻ. Họ có gia đình, có quê hương, có những ước mơ chưa kịp thực hiện. Nhưng họ đã hy sinh để đất nước có ngày hôm nay.”

Ông luôn căn dặn con cháu:

“Hãy trân trọng hòa bình. Đừng bao giờ quên những người đã nằm xuống.”


BÔNG HOA LỬA ẤP BẮC

Câu chuyện của cựu chiến binh Nguyễn Văn Sáu là một câu chuyện nhỏ giữa hàng vạn câu chuyện về những người lính Nam Bộ trong cuộc kháng chiến chống Mỹ.

Ấp Bắc hôm nay đã trở thành một địa danh lịch sử. Những cánh đồng năm xưa đã hồi sinh, xanh màu lúa mới.

Nhưng ký ức về trận đánh năm ấy vẫn còn.

Những người lính đã nằm xuống giữa đồng quê Ấp Bắc đã gửi lại tuổi xuân cho đất nước. Họ không còn nói được, nhưng lịch sử vẫn nói thay họ.

“Một đời người có thể đi qua chiến tranh, nhưng không bao giờ đi qua được ký ức về những người đồng đội đã hy sinh.”

Ấp Bắc – nơi những bông hoa lửa của tuổi trẻ đã cháy sáng giữa khói bom. Họ đã hy sinh để giữ niềm tin, giữ quê hương và góp phần làm nên một trang sử hào hùng của cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn