Từ mối tình trong sáng và giàu lý tưởng...
Trong vô vàn những câu chuyện thời kháng chiến chống Mỹ, có một câu chuyện cảm động về mối tình đẫm nước mắt của đôi trai tài - gái sắc một thời ở xứ Hà Đông. Hai người học chung một lớp ở Trường cấp 2 Hà Cầu (nay là Trường THCS Lê Hồng Phong, phường Hà Cầu, quận Hà Đông, TP Hà Nội). Trần Minh Tiến có dáng người tầm thước, da ngăm đen, tính sôi nổi, hay hát, hay cười, lại đá bóng giỏi nên được nhiều bạn gái quý mến. Lưu Liên vẫn xưng hô mày-tao, lại còn định giới thiệu bạn gái cho anh. Mãi đến khi đi bộ đội, là chiến sĩ của Trung đoàn 102, Sư đoàn 308, anh mới ngỏ lời yêu Lưu Liên.Hai người đã có rất nhiều kỷ niệm đẹp gắn liền với tuổi học trò trong sáng. Mối tình của họ từng bị gia đình Lưu Liên ngăn cấm bởi không "môn đăng hộ đối". Cô là con gái một nhà tư sản có tiếng, có hãng ô tô mang tên Hoàng Sơn ở thị xã Hà Đông (nay là quận Hà Đông, TP Hà Nội). Còn Minh Tiến sinh ra trong một gia đình nghèo, cha đau ốm liên miên, mẹ mở hàng nước và gánh cơm bình dân để sống qua ngày. Vượt lên trên tất cả, họ yêu nhau say đắm.
Không quản ngại đường xa, thi thoảng cô vẫn đạp xe lên thăm đơn vị anh, có lần từ Hà Đông lên Tam Đảo, Vĩnh Phúc rồi về đến nhà đã quá nửa đêm. Khi không thể gặp nhau thì những lá thư là sợi dây nối kết và “chắp cánh” cho tình yêu của họ. Yêu nhau đến 3 năm, hai người mới dám cầm tay. Đó là một mối tình vô cùng trong sáng, như Minh Tiến đã tả lại trong một lá thư viết cho người yêu: "Mối tình của anh đến với em quả là thơ dại. Nó chỉ có những lời lẽ, những chiếc hôn cháy bỏng... trong thư. Thực ra lúc sắp gặp em, anh cũng tự nhủ phải mạnh bạo lên. Nhưng cứ đứng trước em, anh hầu như quên hết. Kể từ khi biết yêu, mọi sự mạnh bạo của mình nó cũng đi đâu" (thư ngày 9-5-1965).



