Khác

TỪ MỘT CĂN HẦM NĂM XƯA ĐẾN LỜI NHẮN GỬI TUỔI TRẺ HÔM NAY

Nhiều năm đã trôi qua kể từ những ngày chiến tranh, bà Nguyễn Thị Ngọc Yến nay đã ở tuổi cao. Những căn hầm bí mật mà bà từng đào để nuôi giấu, che chở cán bộ cách mạng có thể không còn nguyên hình dáng, có thể đã hòa vào đất đai, cây cỏ và những đổi thay của làng quê. Nhưng những giá trị được gửi gắm trong đó vẫn còn nguyên ý nghĩa: lòng yêu quê hương, sự kiên trung, niềm tin, tinh thần bảo vệ nhau và sự hy sinh thầm lặng của những người dân bình dị. Từ câu chuyện của bà, có thể nhìn lại một khía cạnh nhân văn của chiến tranh: lịch sử không chỉ được làm nên bởi những trận đánh, mà còn bởi những người phụ nữ, những gia đình và những người dân âm thầm góp sức. Trong thời bình, thế hệ trẻ có thể khó hình dung hết những gì cha ông từng trải qua. Vì vậy, việc nhắc lại những câu chuyện ấy không nhằm khơi lại mất mát mà để thế hệ hôm nay hiểu rằng sự bình yên không tự nhiên mà có. Mỗi trang sử đều có những con người cụ thể và những lựa chọn cụ thể. Câu chuyện của bà Nguyễn Thị Ngọc Yến từ đó trở thành lời nhắn gửi đến đoàn viên, thanh niên: hãy biết trân trọng hòa bình, ghi nhớ những người đã hy sinh, sống có trách nhiệm và tiếp tục gìn giữ những giá trị tốt đẹp mà các thế hệ trước đã để lại.

Khánh Hòa18/09/2026Đoàn TN Công an tỉnh Khánh Hòa (Đoàn TN Công an tỉnh)1 lượt xem0 lượt chia sẻ
TỪ MỘT CĂN HẦM NĂM XƯA ĐẾN LỜI NHẮN GỬI TUỔI TRẺ HÔM NAY

Thời gian có một cách rất lặng lẽ để đi qua cuộc đời con người. Những năm tháng tưởng như không bao giờ kết thúc rồi cũng trở thành ký ức. Những con đường từng đi qua khói lửa trở lại với nhịp sống bình thường. Những khoảng đất từng chứa đựng những bí mật của chiến tranh có thể trở nên bình lặng. Và những căn hầm từng là nơi che chở cán bộ cách mạng có thể chỉ còn lại trong ký ức của những người đã từng sống qua thời ấy.

Nhưng ký ức không phải lúc nào cũng biến mất cùng những dấu tích vật chất.

Có những điều nằm lại trong lòng người.

Câu chuyện về bà Nguyễn Thị Ngọc Yến là một câu chuyện như thế.

Bà sinh năm 1938, quê ở thôn Mỹ Trung, xã Phước Sơn, huyện Tuy Phước, tỉnh Bình Định, nay là xã Tuy Phước Đông, tỉnh Gia Lai. Hiện nay, bà ở thôn Đá Trắng, xã Phước Hữu, tỉnh Khánh Hòa. Cuộc đời bà gắn với một giai đoạn mà quê hương trải qua những năm tháng chiến tranh ác liệt, khi bom đạn và sự kiểm soát gắt gao của địch hiện diện trong đời sống của người dân.

Ngày hôm nay, khi nhìn lại quá khứ từ một khoảng cách của thời gian, nhiều điều có thể trở nên xa lạ. Những người sinh ra trong hòa bình không dễ hình dung cảm giác của một người dân sống trong hoàn cảnh mà từng lời nói, từng hành động đều phải cẩn trọng. Họ cũng khó hình dung được cảm giác khi một cuộc lùng sục có thể khiến một gia đình đứng trước nguy cơ bị phát hiện, khi một bí mật phải được giữ kín và khi một người phụ nữ phải cân nhắc cả sự an toàn của bản thân lẫn gia đình.

Nhưng chính những câu chuyện của người từng sống qua thời ấy giúp quá khứ trở nên gần hơn.

Bà Yến đã từng đào những căn hầm bí mật để nuôi giấu, che chở cán bộ cách mạng. Những căn hầm ấy có thể đã không còn nguyên hình dáng. Thời gian, đất đai, cây cỏ và sự đổi thay của làng quê có thể đã làm cho những dấu tích vật chất phai mờ. Nhưng điều được gửi gắm trong đó thì không dễ mất đi.

Đó là ký ức về một thời mà con người phải sống giữa hiểm nguy nhưng vẫn lựa chọn bảo vệ nhau.

Đó là ký ức về những người dân bình dị đã góp phần giữ gìn cách mạng bằng chính sự hy sinh thầm lặng của mình.

Và đó là ký ức về một người phụ nữ đã dùng đôi tay, sự im lặng và lòng can đảm để thực hiện một công việc mà nếu bị phát hiện, hậu quả có thể rất nặng nề.

Có lẽ, khi những căn hầm không còn nhìn thấy được, câu chuyện về chúng lại càng trở nên quan trọng. Bởi khi vật chất mất đi, con người phải dùng ký ức để lưu giữ ý nghĩa.

Một căn hầm từng nằm dưới đất.

Nhưng câu chuyện về nó lại có thể đi qua nhiều thế hệ.

Bà Yến không trực tiếp cầm súng nơi chiến trường. Bà không đứng ở nơi tiếng súng vang lên. Nhưng lịch sử không chỉ được làm nên ở những nơi như thế. Phía sau chiến trường còn có những làng quê, những gia đình và những người phụ nữ âm thầm góp sức.

Đây là một điều quan trọng khi nhìn lại lịch sử.

Nếu chỉ nhìn lịch sử qua những trận đánh, người ta có thể bỏ qua rất nhiều con người. Họ không có những chiến công được kể bằng âm thanh lớn. Họ không xuất hiện ở nơi ánh sáng tập trung. Nhưng họ vẫn tồn tại trong một phần rất quan trọng của lịch sử: phần lịch sử được tạo nên từ đời sống của nhân dân.

Bà Yến là một người dân bình dị.

Nhưng sự bình dị không có nghĩa là đóng góp của bà nhỏ bé.

Khi bà đào hầm, bà tạo ra một nơi che chở.

Khi bà giữ kín, bà bảo vệ một bí mật.

Khi bà chấp nhận nguy hiểm, bà bảo vệ những người đã đặt niềm tin vào mình.

Và khi bà đi qua những năm tháng ấy, bà mang theo một ký ức về quê hương, về cách mạng và về những con người từng sống trong cùng một thời đại.

Nhiều năm đã trôi qua. Bà nay đã ở tuổi cao. Thời gian đi qua mang theo nhiều đổi thay và những ký ức của một đời người có thể không còn nguyên vẹn như thuở ban đầu. Nhưng những năm tháng ấy vẫn là một phần không thể tách rời trong hành trình cuộc đời bà.

Điều này khiến câu chuyện trở nên đặc biệt.

Bởi lịch sử không chỉ nằm trong sách.

Lịch sử còn nằm trong ký ức của những con người đã sống.

Một câu chuyện được kể lại có thể không chứa tất cả những gì đã từng xảy ra, nhưng nó giữ lại được một điều rất quan trọng: cảm nhận của con người trước những gì mình đã trải qua.

Với bà Yến, đó là ký ức về một thời hoa lửa.

Một thời mà lòng yêu quê hương được thể hiện qua sự lựa chọn.

Một thời mà lòng trung thành được thể hiện qua sự im lặng.

Một thời mà sự bảo vệ người khác có thể đồng nghĩa với việc tự đặt mình vào nguy hiểm.

Những căn hầm bí mật vì thế không chỉ là dấu tích của một giai đoạn chiến tranh. Chúng còn là biểu tượng của những giá trị mà con người đã giữ lại trong hoàn cảnh khắc nghiệt.

Đất có thể phủ lên dấu tích.

Thời gian có thể làm phai mờ hình hài.

Nhưng những giá trị được tạo nên từ lòng tin và sự kiên trung vẫn có thể được truyền lại qua câu chuyện của những người đã từng sống trong thời đại ấy.

Và đây chính là nơi câu chuyện của quá khứ gặp gỡ với thế hệ hôm nay.

Ngày nay, đất nước đã hòa bình. Những thế hệ sinh ra trong hòa bình có thể khó hình dung hết những gì người dân từng phải trải qua trong chiến tranh. Không còn những cuộc lùng sục như ký ức của bà Yến. Không còn những căn hầm phải được giữ kín như một phần của cuộc sống thường ngày. Nhưng chính sự khác biệt ấy khiến việc nhớ lại quá khứ trở nên cần thiết.

Những câu chuyện như câu chuyện của bà Nguyễn Thị Ngọc Yến không được nhắc lại để khơi lại những mất mát của chiến tranh. Chúng được nhắc lại để người đang sống trong hòa bình hiểu rằng sự bình yên hôm nay không phải tự nhiên mà có.

Phía sau mỗi trang sử là những con người cụ thể.

Là những cuộc đời cụ thể.

Là những lựa chọn cụ thể.

Và đôi khi, những lựa chọn ấy bắt đầu từ những việc rất nhỏ nhưng được thực hiện bằng một lòng tin rất lớn.

Đó có thể là điều mà thế hệ trẻ hôm nay cần suy nghĩ nhiều nhất khi nghe câu chuyện về một căn hầm đã gần như biến mất khỏi mặt đất.

Chúng ta đang sống trong một thời đại khác.

Những thử thách của người trẻ hôm nay không giống những thử thách của người phụ nữ năm xưa. Nhưng bản chất của trách nhiệm vẫn có điểm chung: mỗi người đều phải lựa chọn cách mình sống và cách mình đóng góp.

Bà Yến đã làm điều mình có thể làm trong hoàn cảnh của bà.

Thế hệ trẻ hôm nay cũng có thể làm điều mình có thể làm trong hoàn cảnh của mình.

Nếu ngày trước sự đóng góp có thể là đào hầm và che chở cán bộ, thì hôm nay trách nhiệm có thể bắt đầu từ học tập, rèn luyện, lao động, giữ gìn những giá trị tốt đẹp và sống có ích với cộng đồng. Những hành động ấy không cần phải được thực hiện bằng những lời nói lớn lao. Điều quan trọng là sự nghiêm túc và trách nhiệm trong từng việc mình làm.

Nhìn lại câu chuyện của bà Yến, chúng ta cũng có thể hiểu sâu hơn về hai chữ “hy sinh”. Hy sinh không phải lúc nào cũng là những điều được nhìn thấy ngay. Có khi đó là sự lo lắng âm thầm của một người phụ nữ khi biết rằng gia đình mình cũng có thể gặp nguy hiểm. Có khi đó là những ngày sống trong sự cảnh giác. Có khi đó là việc giữ im lặng khi trong lòng có biết bao điều muốn nói.

Những hy sinh ấy không ồn ào.

Nhưng chính sự âm thầm khiến chúng trở nên sâu sắc.

Câu chuyện về căn hầm cũng cho thấy rằng lịch sử của một dân tộc không chỉ được viết bởi những nhân vật nổi tiếng. Nó còn được viết bởi những người dân bình thường. Những người có thể không bao giờ nghĩ rằng mình sẽ trở thành một phần của ký ức lịch sử, nhưng chính những việc họ làm đã góp phần tạo nên lịch sử.

Bà Nguyễn Thị Ngọc Yến là một người phụ nữ như vậy.

Tên tuổi của bà gắn với một căn hầm.

Nhưng đằng sau căn hầm là một cuộc đời.

Đằng sau cuộc đời là một lựa chọn.

Đằng sau lựa chọn là lòng tin.

Và đằng sau lòng tin là tình yêu quê hương.

Có thể nhiều năm sau nữa, những người từng sống trong chiến tranh sẽ ngày càng ít đi. Những ký ức trực tiếp sẽ dần trở thành ký ức được truyền lại. Khi ấy, trách nhiệm gìn giữ câu chuyện sẽ thuộc về thế hệ sau.

Không phải để sống mãi trong quá khứ.

Mà để hiểu hiện tại.

Không phải để khơi lại đau thương.

Mà để biết trân trọng hòa bình.

Không phải để ca ngợi một cá nhân.

Mà để hiểu rằng trong những giai đoạn khó khăn của lịch sử, rất nhiều con người bình dị đã góp phần làm nên sức mạnh của cộng đồng.

Đó cũng là ý nghĩa sâu xa của việc kể lại câu chuyện về bà Nguyễn Thị Ngọc Yến.

Căn hầm có thể biến mất.

Nhưng bài học về lòng tin có thể còn lại.

Dấu tích có thể phai mờ.

Nhưng ký ức có thể được gìn giữ.

Thời gian có thể đưa một thế hệ đi xa.

Nhưng câu chuyện có thể trở thành chiếc cầu nối thế hệ này với thế hệ khác.

Và trên chiếc cầu ấy, những người trẻ hôm nay có thể nhìn thấy một điều rất rõ: bình yên không phải là món quà tự nhiên có được. Nó là một giá trị cần được trân trọng.

Những người từng sống trong chiến tranh đã phải lựa chọn trong những hoàn cảnh rất khắc nghiệt. Thế hệ hôm nay được sống trong một hoàn cảnh khác, nhưng vẫn có những lựa chọn của riêng mình. Chọn sống có trách nhiệm hay thờ ơ. Chọn trân trọng hay coi nhẹ. Chọn học tập, lao động và đóng góp hay chỉ đứng ngoài những vấn đề của cộng đồng.

Những câu hỏi ấy không giống câu hỏi của chiến tranh, nhưng vẫn là những câu hỏi về trách nhiệm.

Bởi vậy, khi nhớ về bà Nguyễn Thị Ngọc Yến, điều cần giữ lại không chỉ là hình ảnh một căn hầm.

Hãy giữ lại hình ảnh một con người.

Một người phụ nữ đã sống trong những năm tháng khó khăn nhưng không quay lưng với điều mình tin tưởng.

Một người dân bình dị đã góp phần che chở cách mạng bằng chính khả năng của mình.

Một người đã để lại cho hôm nay một câu chuyện về lòng yêu quê hương và sự kiên trung.

Và từ câu chuyện ấy, thế hệ trẻ có thể hiểu rằng lịch sử không ở đâu xa. Lịch sử nằm trong ký ức của những con người cụ thể và trong những giá trị mà họ trao lại.

Căn hầm năm xưa có thể đã hòa vào lòng đất.

Nhưng những gì nó từng chứa đựng – lòng tin, sự can đảm, sự hy sinh và tình yêu quê hương – vẫn có thể được tiếp tục nhắc nhớ.

Đó chính là cách ký ức sống cùng thời gian.

Đó cũng là cách một câu chuyện của quá khứ trở thành lời nhắn gửi cho tương lai.

THÔNG ĐIỆP GỬI ĐẾN THẾ HỆ TRẺ, ĐOÀN VIÊN, THANH NIÊN NGÀY NAY: Hãy trân trọng hòa bình bằng cách hiểu và ghi nhớ những gì các thế hệ đi trước đã trải qua; đồng thời biến sự tri ân ấy thành trách nhiệm trong cuộc sống hôm nay. Mỗi đoàn viên, thanh niên cần chủ động học tập, rèn luyện, lao động và cống hiến, bởi tiếp nối lịch sử không chỉ là nhớ về quá khứ mà còn là sống xứng đáng với những giá trị mà cha ông đã gìn giữ. Khi mỗi người trẻ biết trân trọng quê hương, có trách nhiệm với cộng đồng và nghiêm túc với con đường mình lựa chọn, ký ức của những con người như bà Nguyễn Thị Ngọc Yến sẽ tiếp tục được gìn giữ bằng chính những hành động của thế hệ hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn