Từ một mái nhà bị đốt đến một tượng đài trong lòng dân
Có những câu chuyện lịch sử không cần đến những lời lẽ hoa mỹ vẫn đủ sức lay động lòng người. Khi đọc về Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân – liệt sĩ Nguyễn Hòa Luông, điều khiến tôi day dứt không chỉ là những chiến công, mà là hành trình từ một mái nhà bình dị bị giặc đốt nhiều lần đến sự hy sinh trở thành tượng đài trong lòng nhân dân.
Tôi nghĩ nhiều về hình ảnh gia đình ông – một gia đình khá giả, ruộng vườn sung túc, cuộc sống đủ đầy. Trong hoàn cảnh ấy, lựa chọn theo cách mạng đồng nghĩa với việc chấp nhận đánh đổi tất cả. Không phải ai cũng đủ can đảm rời bỏ sự ổn định để bước vào con đường đầy hiểm nguy. Nhưng ông đã làm vậy, không do dự. Có lẽ, với ông, độc lập của đất nước lớn hơn mọi tài sản riêng.
Qua những dòng viết, tôi cảm nhận rõ ông là người sống rất nghĩa tình. Ông huấn luyện thanh niên, gây dựng phong trào, giao nhiệm vụ cho từng người, quan tâm đến từng số phận. Câu chuyện ông tác hợp cho đôi bạn trẻ Tịch và Út nên duyên giữa những ngày kháng chiến cho thấy trong khói lửa chiến tranh vẫn có chỗ cho tình người, cho niềm tin vào tương lai. Một người chỉ huy biết lo cho hạnh phúc của đồng đội chắc chắn là người có tấm lòng rộng mở.
Tôi cũng ấn tượng với cách ông chiến đấu: dũng cảm nhưng không cực đoan. Ông chỉ trừng trị những tên ác ôn thực sự, còn lại tìm cách cảm hóa, cô lập hoặc tranh thủ. Điều đó cho thấy ông hiểu rằng chiến thắng không chỉ đến từ súng đạn, mà còn từ việc làm lung lay ý chí đối phương và giữ vững lòng dân.
Những năm tháng làm Công an xung phong ở Cầu Kè là chuỗi ngày không ngừng đối mặt với hiểm nguy. Hơn 50 trận đánh, hàng chục đồn bót bị đánh sập, nhiều sĩ quan Pháp bị bắt hoặc tiêu diệt… Đằng sau những chiến công ấy là sự mưu trí, cải trang tài tình và lòng gan dạ hiếm có. Tôi hình dung người chiến sĩ ấy giữa vùng sông nước mênh mang, khi là dân chài, khi là người dân thường, nhưng luôn sẵn sàng rút súng khi thời cơ đến.
Trận đánh cuối cùng bên sông Tam Ngãi khiến tôi không khỏi nghẹn lòng. Đang bệnh nặng nhưng ông vẫn xin ra trận. Ông hiểu rõ địa hình, hiểu rõ cách đánh của địch và không muốn giao trách nhiệm ấy cho người chưa quen chiến trường. Sự quyết tâm ấy không phải để lập công, mà để bảo vệ an nguy của Đảng bộ và nhân dân địa phương. Khi ông trườn mình vào bụi dừa nước, ném lựu đạn đánh chìm ghe địch rồi ngã xuống giữa làn đạn, tôi cảm nhận rõ sự hy sinh ấy không chỉ là kết thúc một cuộc đời, mà là sự tiếp nối của một lý tưởng.
Đọc xong câu chuyện, tôi càng thấm thía giá trị của hòa bình hôm nay. Những con người như Nguyễn Hòa Luông đã đi qua tuổi trẻ của mình trong khói lửa để chúng ta được sống trong yên bình. Sự hy sinh ấy không chỉ được ghi nhận bằng danh hiệu, mà còn bằng sự kính trọng âm thầm của bao thế hệ.
Với tôi, mỗi lần đọc lại những câu chuyện như thế là một lần nhắc nhở bản thân phải sống có trách nhiệm hơn – với gia đình, với cộng đồng và với quê hương. Bởi lẽ, tượng đài vững chắc nhất không phải được dựng bằng đá, mà được xây nên từ lòng dân và sự biết ơn của hậu thế.
Nguồn : cand.com.vn



