TỪ MƯA BOM TRỞ VỀ RUỘNG ĐỒNG

TỪ MƯA BOM TRỞ VỀ RUỘNG ĐỒNG
(Anh hùng LLVT – Cựu chiến binh Nguyễn Thế Bình)
Ông Nguyễn Thế Bình sinh năm 1935, quê ở Nam Trực – Nam Định, vùng đất chiêm trũng nơi con người lớn lên cùng bùn non, lúa nước và những mùa gió bấc cắt da. Tuổi thơ ông gắn với con trâu, thửa ruộng, và những buổi tối đèn dầu leo lét bên bờ ao làng. Khi đất nước bước vào những năm tháng ác liệt, người thanh niên làng quê ấy khoác ba lô lên đường nhập ngũ, trở thành chiến sĩ bộ binh, hành quân vào chiến trường Khu 5 – nơi được gọi là “chảo lửa” của chiến tranh. Từ những cánh rừng rậm rì đến triền núi khô khát, từ mưa rừng xối xả đến nắng lửa cháy da, ông cùng đồng đội bám trụ từng tấc đất, đối mặt với bom đạn ngày đêm. Những năm tháng ở Khu 5, người lính Nam Định quen với tiếng máy bay gầm rú trên đầu, quen với việc đào công sự trong đêm, ăn vội nắm cơm độn, ngủ chập chờn giữa tiếng pháo dội về. Có những trận đánh, ông bước qua xác đồng đội mà không kịp ngoái đầu, bởi phía trước còn nhiệm vụ, phía sau là Tổ quốc. Giữa mưa bom lửa đạn, ông Nguyễn Thế Bình vẫn giữ trong tim hình ảnh quê nhà: bờ tre, giếng nước, cánh đồng lúa đang thì con gái. Chính ký ức ấy đã giúp ông đứng vững sau mỗi lần xung phong, sau mỗi lần cái chết kề bên. Chiến tranh kết thúc, ông trở về quê hương khi mái tóc đã lấm tấm sương, trên người còn mang dấu tích của những năm tháng trận mạc. Rời quân ngũ, người Anh hùng LLVT lại cầm cuốc, cầm cày, trở về với ruộng đồng Nam Trực, lặng lẽ như chưa từng đi qua những ngày sinh tử. Ông sống giản dị, cần mẫn, tham gia công tác địa phương, kể cho con cháu nghe về chiến tranh không phải để khoe công, mà để nhắc nhớ giá trị của hòa bình. Với ông, anh hùng không phải là danh xưng, mà là trách nhiệm sống sao cho xứng với những người đã nằm lại Khu 5. Ông Nguyễn Thế Bình mất năm 2018, khép lại một đời người trọn vẹn: Từ ruộng đồng đi ra trận, từ mưa bom trở về với lúa. Một đời người lính – bình dị mà lớn lao.



