Từ Ngày Toàn Thắng Đến Nhiệm Vụ Quốc Tế
Từ Ngày Toàn Thắng Đến Nhiệm Vụ Quốc Tế
Sau những năm tháng dày dạn trận mạc, đến đầu năm 1975, anh Trần Mạnh Hà – người lính quê Vĩnh Thịnh, Hải Phòng – lúc đó đang thuộc C4 – D14 pháo binh, đã trở thành một chiến sĩ thiện chiến, quen với mùi khói pháo, tiếng xung trận và những hy sinh thầm lặng mà gian khổ của chiến trường miền Đông Nam Bộ.
Những ngày tháng cuối cùng trước giờ toàn thắng, đơn vị của anh liên tục nhận nhiệm vụ pháo kích yểm trợ, mở đường cho bộ binh đánh chiếm các cứ điểm quan trọng của địch ở khu vực Tây Ninh. Mỗi trận đánh là một cuộc đấu trí, đấu gan. Người lính pháo như anh Hà phải tính toán từng góc bắn, từng viên đạn, từng phút giây nạp đạn… vì sai một li nửa là đồng đội phía trước có thể hy sinh.
Hướng Tây Bắc – Hành quân trong ngày toàn thắng
Rạng sáng 30/4/1975, đơn vị nhận lệnh tổng tiến công vào giải phóng tỉnh Tây Ninh theo hướng Tây Bắc. Không khí khẩn trương nhưng tràn đầy quyết tâm. Các khẩu pháo được kéo lên trận địa từ đêm trước, che phủ bằng lá rừng, ngụy trang cẩn thận.
Khi lệnh nổ súng vang lên, bầu trời Tây Ninh như rung chuyển. Từng loạt pháo 105, 122 ly từ trận địa của C4-D14 dội thẳng vào các ổ đề kháng của địch. Anh Hà nhớ rất rõ thời khắc ấy: mặt đất rung lên, người như hòa vào tiếng pháo, tiếng đồng đội hò reo xung phong.
Nhưng thứ khiến anh nhớ nhất lại là sự im lặng sau đó — một sự im lặng kỳ lạ, rồi bất ngờ tiếng loa vang lên:
“Toàn thắng rồi! Giải phóng hoàn toàn rồi!”
Đồng đội anh ôm nhau khóc giữa khói bụi, giữa những hố pháo còn bốc khói. Không ai nói được gì, chỉ lặng người vì một niềm vui lớn đến mức nghẹn lại. Đối với anh Hà, đó không chỉ là ngày chiến thắng của dân tộc, mà còn là chiến thắng của chính cuộc đời mình – của những năm tháng gian khổ vượt Trường Sơn, chiến đấu trong bom đạn, của những lần tưởng không còn cơ hội trở về.
Nhiệm vụ mới – Sang nước bạn Campuchia
Tưởng rằng sau ngày toàn thắng, người lính sẽ được an bình trở lại, nhưng tổ quốc lại gọi tên anh trong một nhiệm vụ thiêng liêng khác.
Đến tháng 9 năm 1978, khi tình hình biên giới Tây Nam căng thẳng, đơn vị anh Trần Mạnh Hà được lệnh hành quân sang giúp nước bạn Campuchia, thuộc khu vực tỉnh Phnôm Pênh.
Chuyến hành quân ấy không giống bất kỳ cuộc hành quân nào trước. Những dấu tích tàn ác của chế độ diệt chủng Pol Pot hiện ra ngay trước mắt: nhà cháy, làng bỏ hoang, những con đường như dài vô tận giữa sự hoang tàn. Người dân Campuchia nhìn thấy bộ đội Việt Nam thì òa khóc, chạy đến nắm tay, ôm chặt những người lính như anh Hà như nắm lấy sự sống.
Đơn vị của anh vừa chiến đấu, vừa hỗ trợ bà con khôi phục cuộc sống. Có những buổi tối trong căn nhà đổ nát, các chiến sĩ chia nhau từng bát gạo nấu chung, nhường phần ngon cho trẻ nhỏ. Anh Hà vẫn nhớ mãi hình ảnh những ánh mắt cảm ơn – trong trẻo nhưng đầy đau thương của người dân nơi đây.
Những trận đánh truy quét tàn quân Pol Pot kéo dài, gian nan không kém thời chống Mỹ. Nhưng trong trái tim người lính già Trần Mạnh Hà, đó là niềm tự hào – vì anh đã không chỉ chiến đấu cho Tổ quốc, mà còn góp phần mang lại hòa bình cho một dân tộc láng giềng.



