Khác

Từ người cán bộ Thanh niên giải phóng đến người thầy thuốc tận tụy - Võ Minh Thảo

Khánh Hòa22/08/2026Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Lâm Sơn ((NT) Xã Lâm Sơn)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

“Có một thế hệ đã đi qua chiến tranh bằng tuổi trẻ,
đi qua gian khổ bằng niềm tin,
và để lại cho hôm nay một cuộc sống bình yên bằng những năm tháng cống hiến thầm lặng.”

Có những người lính, người cán bộ cách mạng không trực tiếp cầm súng nơi chiến trường nhưng đã góp phần vào cuộc kháng chiến bằng những công việc âm thầm, bền bỉ. Họ hoạt động trong lòng dân, vận động thanh niên, chăm sóc người bệnh, phục vụ cán bộ, chiến sĩ và Nhân dân. Ông Võ Minh Thảo, sinh năm 1954, quê quán phường Trần Phú, thị xã Quy Nhơn, tỉnh Nghĩa Bình, là một người như thế.

Nhìn lại cuộc đời mình, ông đã đi qua nhiều chặng đường gắn với những giai đoạn quan trọng của đất nước. Từ một thanh niên tham gia phong trào cách mạng khi tuổi đời còn rất trẻ, ông từng bước trưởng thành qua công tác, học tập và gắn bó lâu dài với ngành y tế.

Tuổi trẻ trong phong trào Thanh niên giải phóng

Từ năm 1962 đến năm 1964, khi phong trào cách mạng tại địa phương diễn ra sôi nổi, ông Võ Minh Thảo tham gia Hội viên Thanh niên giải phóng thôn Mỹ Trang, đảm nhiệm vai trò Phân hội trưởng.

Khi ấy, ông còn rất trẻ. Nhưng trong hoàn cảnh chiến tranh, tuổi trẻ không chỉ gắn với sách vở, gia đình và những ước mơ riêng. Nhiều thanh niên đã sớm nhận thức được trách nhiệm của mình đối với quê hương, đất nước.

Là Phân hội trưởng Thanh niên giải phóng, ông tham gia công tác thanh niên tại địa phương, cùng đồng đội và Nhân dân góp sức vào phong trào cách mạng.

Đến năm 1965, ông tiếp tục đảm nhiệm vai trò Phân hội trưởng Thanh niên. Những năm tháng hoạt động tại cơ sở đã giúp ông trưởng thành hơn, rèn luyện bản lĩnh, tinh thần trách nhiệm và sự gắn bó với Nhân dân.

Gác lại việc học để đi theo con đường cách mạng

Năm 1967, ông đang học tại địa phương. Nhưng cuộc chiến tranh ngày càng khốc liệt, nhiều thanh niên phải tạm gác việc học để tham gia công tác phục vụ cách mạng.

Đến năm 1968, ông thoát ly, bắt đầu công tác tại Bệnh viện tỉnh Bình Định.

Từ đây, cuộc đời ông gắn với một công việc đặc biệt – chăm sóc sức khỏe cho cán bộ, chiến sĩ và Nhân dân trong những năm tháng chiến tranh.

Trong điều kiện chiến tranh, công việc của những người làm y tế không hề đơn giản. Cơ sở vật chất còn thiếu thốn, điều kiện chăm sóc người bệnh gặp nhiều khó khăn. Nhưng với tinh thần trách nhiệm, những người làm công tác y tế vẫn âm thầm thực hiện nhiệm vụ của mình.

Năm 1972, ông công tác tại bệnh xá. Ở đó, ông tiếp tục góp sức chăm sóc người bệnh, phục vụ công tác y tế trong những năm tháng đầy gian khó.

Sau ngày đất nước thống nhất

Năm 1975, đất nước hoàn toàn thống nhất. Nhưng hòa bình không có nghĩa là mọi khó khăn lập tức chấm dứt. Sau chiến tranh, nhiệm vụ khôi phục đất nước và chăm lo đời sống Nhân dân đặt ra nhiều yêu cầu mới.

Ông Võ Minh Thảo tiếp tục công tác tại Trung tâm Y tế Bình Định, tiếp tục gắn bó với ngành y và phục vụ Nhân dân.

Đối với ông, công việc chăm sóc sức khỏe cho người dân cũng là một cách để tiếp tục cống hiến sau những năm tháng chiến tranh.

Học tập để tiếp tục cống hiến

Không bằng lòng với những kiến thức đã có, ông tiếp tục học tập để nâng cao trình độ chuyên môn.

Từ năm 1977 đến năm 1980, ông học văn hóa tại An Nhơn. Sau đó, năm 1981, ông chuyển công tác đến Lâm Đồng.

Đến năm 1983, ông theo học y sĩ tại Đà Lạt. Đây là một dấu mốc quan trọng trong quá trình công tác của ông, giúp ông có thêm kiến thức chuyên môn để tiếp tục phục vụ trong ngành y.

Sau khi học tập, năm 1986, ông công tác tại Phòng Y tế Lâm Đồng. Đến năm 1995, ông tiếp tục công tác tại Phòng khám khu vực II.

Từ một thanh niên hoạt động trong phong trào Thanh niên giải phóng, ông đã từng bước trưởng thành và dành nhiều năm gắn bó với ngành y tế.

Phần thưởng ghi dấu một thời cống hiến

Với những đóng góp trong quá trình tham gia cách mạng, ông Võ Minh Thảo được Nhà nước trao tặng Huân chương Kháng chiến hạng Ba.

Đối với ông, tấm Huân chương không chỉ là một phần thưởng mà còn là dấu ấn ghi lại những năm tháng tuổi trẻ đã cống hiến cho quê hương, đất nước.

Phía sau tấm Huân chương là những năm tháng hoạt động cách mạng, những ngày làm công tác thanh niên, những năm tháng trong bệnh viện, bệnh xá và hành trình học tập để tiếp tục phục vụ Nhân dân.

Ký ức của một thời hoa lửa

Chiến tranh đã lùi xa, những năm tháng gian khó cũng trở thành ký ức. Nhưng với những người từng trải qua, ký ức ấy vẫn luôn hiện hữu.

Câu chuyện của ông Võ Minh Thảo không phải là câu chuyện về những trận đánh lớn hay những chiến công được ghi lại bằng những trang sử hào hùng. Đó là câu chuyện về một người thanh niên đã chọn cách cống hiến bằng những công việc âm thầm của mình.

Từ Phân hội trưởng Thanh niên giải phóng thôn Mỹ Trang, ông trở thành cán bộ thoát ly, công tác tại Bệnh viện tỉnh Bình Định, rồi bệnh xá, Trung tâm Y tế Bình Định, sau đó tiếp tục học tập và công tác trong ngành y tại Lâm Đồng.

Mỗi chặng đường đều mang một dấu ấn riêng, nhưng điểm chung là tinh thần trách nhiệm và mong muốn được đóng góp cho cộng đồng.

Một đời người có thể đi qua nhiều hoàn cảnh, nhiều công việc, nhưng những năm tháng tuổi trẻ đã dành cho quê hương, đất nước thì không bao giờ mất đi.

Hôm nay, khi đất nước đã hòa bình, khi những thế hệ trẻ được sống trong điều kiện tốt hơn, câu chuyện của ông Võ Minh Thảo càng trở nên đáng trân trọng.

Bởi hòa bình hôm nay được xây dựng từ sự đóng góp của biết bao con người bình dị. Có người cầm súng nơi chiến trường, có người làm công tác hậu cần, có người chăm sóc thương bệnh binh, có người hoạt động trong lòng dân. Mỗi người một nhiệm vụ, nhưng tất cả đều chung một tấm lòng hướng về Tổ quốc.

Thời hoa lửa đã đi qua, nhưng những giá trị của một thế hệ đã sống và cống hiến vẫn còn mãi.

Câu chuyện của ông Võ Minh Thảo là lời nhắc nhở thế hệ hôm nay hãy biết trân trọng hòa bình, biết ơn những người đi trước và tiếp tục sống có trách nhiệm với quê hương, đất nước.

Bởi những gì các thế hệ cha anh đã cống hiến không chỉ thuộc về quá khứ – mà chính là nền tảng để chúng ta có được cuộc sống bình yên hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn