Từ người công nhân đến nhà lãnh đạo đất nước
Câu chuyện khái quát về cuộc đời, quá trình hoạt động cách mạng và con đường trở thành một trong những nhà lãnh đạo của Việt Nam.
Đỗ Mười, tên khai sinh là Nguyễn Duy Cống, sinh ngày 2 tháng 2 năm 1917 tại xã Đông Mỹ, huyện Thanh Trì, Hà Nội. Sinh ra trong một gia đình lao động, ông sớm trải qua cuộc sống khó khăn và từng làm nhiều nghề để mưu sinh, trong đó có nghề thợ sơn. Những năm tháng lao động đã giúp ông hiểu rõ đời sống của người dân và hình thành ý thức tham gia các hoạt động yêu nước khi còn trẻ.
Năm 1936, ông tham gia phong trào cách mạng và đến năm 1939 được kết nạp vào Đảng Cộng sản Đông Dương. Trong quá trình hoạt động, ông nhiều lần bị chính quyền thực dân Pháp bắt giữ và giam cầm. Tuy nhiên, ông vượt ngục, tiếp tục tham gia tổ chức lực lượng và hoạt động bí mật tại nhiều địa phương ở miền Bắc.
Sau Cách mạng Tháng Tám năm 1945, Đỗ Mười đảm nhận nhiều nhiệm vụ trong bộ máy chính quyền và công tác quân sự. Trong thời kỳ kháng chiến chống thực dân Pháp, ông tham gia lãnh đạo tại các liên khu, phụ trách nhiều lĩnh vực liên quan đến hậu cần, xây dựng chính quyền và huy động sức dân phục vụ kháng chiến.
Sau năm 1954, khi miền Bắc bước vào thời kỳ khôi phục kinh tế và xây dựng đất nước, ông được giao nhiều cương vị quan trọng trong lĩnh vực quản lý kinh tế, công nghiệp và xây dựng cơ bản. Đây là giai đoạn đất nước phải đối mặt với nhiều khó khăn về cơ sở vật chất sau chiến tranh, đòi hỏi sự nỗ lực lớn trong công tác quản lý và điều hành.
Sau khi đất nước thống nhất năm 1975, ông tiếp tục đảm nhiệm nhiều chức vụ trong bộ máy lãnh đạo. Trong những năm cuối thập niên 1980, Việt Nam bước vào thời kỳ đổi mới với nhiều thay đổi về cơ chế quản lý kinh tế và xã hội. Đỗ Mười tham gia vào quá trình lãnh đạo thực hiện đường lối đổi mới được khởi xướng từ Đại hội VI của Đảng năm 1986.
Năm 1988, ông được Quốc hội bầu làm Chủ tịch Hội đồng Bộ trưởng (nay là Thủ tướng Chính phủ). Trên cương vị này, ông cùng tập thể lãnh đạo điều hành đất nước trong giai đoạn kinh tế còn nhiều khó khăn, từng bước thực hiện các chính sách đổi mới và ổn định đời sống nhân dân.
Đến năm 1991, tại Đại hội VII của Đảng, ông được bầu làm Tổng Bí thư Ban Chấp hành Trung ương Đảng Cộng sản Việt Nam. Đây là dấu mốc quan trọng trong quá trình hoạt động của ông sau hơn nửa thế kỷ tham gia cách mạng.
Cuộc đời hoạt động của Đỗ Mười phản ánh chặng đường lịch sử nhiều biến động của Việt Nam trong thế kỷ XX. Từ một người công nhân tham gia phong trào yêu nước đến khi đảm nhiệm các cương vị lãnh đạo cấp cao, ông gắn bó với nhiều giai đoạn phát triển của đất nước, từ kháng chiến, thống nhất đến thời kỳ đổi mới.



