Từ người hoạt động bí mật đến Phó Chủ tịch nước – hành trình trưởng thành của Nguyễn Thị Bình
Bùi Linh Phương
Con đường trưởng thành của Nguyễn Thị Bình là một hành trình dài, trong đó mỗi chặng đường đều gắn với một nhiệm vụ cụ thể và một thử thách riêng.
Năm 1945, khi mới mười tám tuổi, bà đã tham gia phong trào quần chúng giành chính quyền tại Sài Gòn. Khi kháng chiến bắt đầu, bà tham gia tiếp tế và chuyển vũ khí ra chiến khu. Đó là những công việc không hào nhoáng nhưng đòi hỏi sự dũng cảm và tinh thần trách nhiệm.
Những năm tiếp theo, bà hoạt động trong phong trào Phụ nữ cứu quốc ở Sài Gòn – Chợ Lớn, rồi tham gia vận động thanh niên, trí thức và công tác mặt trận Liên – Việt. Tháng 10 năm 1947, bà được kết nạp vào Đảng; đến tháng 5 năm 1948 trở thành đảng viên chính thức.
Năm 1951 là một trong những giai đoạn khắc nghiệt nhất. Bà bị bắt giam và trải qua những năm tháng trong nhà tù. Tuy nhiên, ngay cả trong hoàn cảnh ấy, bà vẫn tham gia hoạt động của tổ chức Đảng trong nhà tù. Ra tù, bà tiếp tục tham gia phong trào hòa bình đòi thi hành Hiệp định Genève.
Sau năm 1955, bà ra Bắc tập kết và tiếp tục được đào tạo, học tập. Những năm 1957–1959, bà học lý luận chính trị tại Trường Nguyễn Ái Quốc. Quá trình học tập và công tác giúp bà từng bước được giao những nhiệm vụ ngày càng quan trọng.
Từ năm 1962, bà chuyển sang phụ trách công tác đối ngoại của Mặt trận Dân tộc Giải phóng miền Nam Việt Nam. Đây là thời kỳ bà bước vào lĩnh vực ngoại giao và hoạt động quốc tế.
Từ năm 1969, bà giữ cương vị Bộ trưởng Ngoại giao Chính phủ Cách mạng lâm thời Cộng hòa miền Nam Việt Nam và tham gia đàm phán tại Paris. Những năm tháng ngoại giao đã đưa bà trở thành một trong những gương mặt được biết đến rộng rãi của Việt Nam trên trường quốc tế.
Sau năm 1975, bà tiếp tục đảm nhiệm công tác xây dựng đất nước. Từ năm 1976 đến năm 1987, bà là Bộ trưởng Bộ Giáo dục. Sau đó, bà tiếp tục công tác trong lĩnh vực đối ngoại và Quốc hội.
Năm 1992, bà được bầu làm Phó Chủ tịch nước và giữ cương vị này trong 10 năm, đến năm 2002.
Nhìn lại hành trình ấy, có thể thấy sự trưởng thành của Nguyễn Thị Bình không đến từ một bước nhảy vọt. Đó là kết quả của nhiều năm học tập, rèn luyện và trải nghiệm thực tiễn.
Từ công tác quần chúng đến công tác phụ nữ; từ hoạt động bí mật đến công tác đối ngoại; từ người bị địch bắt giam đến Bộ trưởng, rồi Phó Chủ tịch nước – mỗi vị trí đều là một chặng đường mới.
Đối với thế hệ trẻ, đây là một bài học quan trọng: năng lực không tự nhiên xuất hiện. Nó được hình thành qua học tập, qua công việc, qua những khó khăn và qua tinh thần không ngừng tiến bộ.


