Từ người lính đặc công đến vị Đại tá Anh hùng
Hồ Văn Bé, bí danh Hồng Hải, sinh ngày 29/1/1941 tại xã Lương Hòa Lạc, huyện Chợ Gạo, tỉnh Tiền Giang. Ông tham gia cách mạng tháng 4/1962, khi đất nước đang bước vào thời kỳ chiến tranh ngày càng ác liệt.
Những năm đầu, Hồ Văn Bé là chiến sĩ địa phương quân huyện Chợ Gạo. Từ tháng 7/1963, ông lần lượt giữ các chức vụ trong lực lượng đặc công địa phương quân huyện Chợ Gạo. Đây là một môi trường đòi hỏi người chiến sĩ phải có sức khỏe, lòng dũng cảm, khả năng giữ bí mật và tinh thần chịu đựng gian khổ.
Từ tháng 10/1967 đến tháng 9/1971, ông làm Chính trị viên phó Đại đội Đặc công tỉnh Mỹ Tho. Sau đó, ông tiếp tục giữ nhiều vị trí chỉ huy trong lực lượng đặc công Quân khu 8.
Con đường chiến đấu của Hồ Văn Bé không chỉ được ghi lại bằng một trận đánh riêng lẻ. Đó là cả quá trình trưởng thành trong chiến tranh. Từ một chiến sĩ địa phương quân, ông trở thành cán bộ chỉ huy, chính trị viên rồi tiếp tục đảm nhiệm những vị trí quan trọng sau ngày đất nước thống nhất.
Sau năm 1975, Hồ Văn Bé tiếp tục phục vụ trong quân đội. Ông giữ nhiều chức vụ ở các đơn vị thuộc Quân khu 9, trong đó có Phó Sư đoàn trưởng Sư đoàn 8. Từ năm 1976 đến năm 1981, ông là đại biểu Quốc hội khóa VI của tỉnh Tiền Giang.
Nhưng điều đáng nhớ về Hồ Văn Bé không chỉ nằm ở quân hàm hay chức vụ.
Sau khi nghỉ hưu, ông tiếp tục dành nhiều thời gian cho công tác xã hội. Từ năm 2006 đến năm 2013, ông làm Chủ tịch Hội Nạn nhân chất độc da cam/Dioxin tỉnh Tiền Giang. Một người từng đi qua chiến tranh tiếp tục dành những năm tháng cuối đời để chăm lo cho những nạn nhân chịu hậu quả của chiến tranh.
Nhà văn Đậu Viết Hương từng viết về Hồ Bé và nhắc đến những kỷ niệm trong thời gian làm việc cùng ông. Tác giả kể rằng khi Hồ Bé làm việc trong vùng Đồng Tháp Mười, ông đi thăm ruộng với hình ảnh rất giản dị, quần xắn cao, đi chân đất như một người nông dân. Đây là một tư liệu nhân chứng có giá trị để hình dung tính cách của người Anh hùng sau chiến tranh.
Hồ Văn Bé được Nhà nước tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân, cùng nhiều phần thưởng cao quý như Huân chương Kháng chiến chống Mỹ hạng Nhất, Huân chương Chiến công hạng Nhất, Huân chương Quân công hạng Ba và các Huân chương Chiến sĩ giải phóng.
Ông qua đời ngày 2/7/2014, hưởng thọ 74 tuổi.
Câu chuyện Hồ Văn Bé cho thanh niên hôm nay một bài học về sự tiếp nối: cống hiến không kết thúc khi chiến tranh kết thúc. Người từng chiến đấu bảo vệ đất nước có thể tiếp tục cống hiến bằng việc chăm lo cho cộng đồng, người có công và những nạn nhân còn chịu hậu quả chiến tranh.



