Anh hùng Lao động

TỪ NGƯỜI LÍNH ĐẾN NGƯỜI BẠN CỦA DÂN

Phạm Ngọc Như Ý

Lào Cai14/08/2026phường Ngô Quyền (phường Ngô Quyền)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ngô Ngọc Bỉnh là một trong những người dành phần lớn cuộc đời mình cho đất nước, từ những năm tháng chiến tranh gian khổ đến công cuộc xây dựng và bảo vệ Tổ quốc trong thời bình. Hành trình của ông không chỉ gắn với những nhiệm vụ trong quân ngũ mà còn trải rộng sang công tác dân vận, hoạt động xã hội và chăm lo cho những người có hoàn cảnh khó khăn. Ở mỗi giai đoạn, ông đều giữ một điểm chung: đặt trách nhiệm với cộng đồng lên trên lợi ích cá nhân.

Ông tham gia hoạt động cách mạng từ thời kỳ kháng chiến chống thực dân Pháp. Khi đất nước bước vào cuộc kháng chiến chống Mỹ, ông tiếp tục gắn bó với những nhiệm vụ cách mạng trong điều kiện chiến tranh ngày càng khốc liệt. Những năm tháng ấy đã rèn luyện ở ông tinh thần kỷ luật, ý chí vượt qua khó khăn và đặc biệt là sự gắn bó với nhân dân – những người vừa là hậu phương, vừa trực tiếp tham gia và chịu đựng những mất mát của chiến tranh.

Sau ngày đất nước thống nhất, nhiệm vụ của người cán bộ, người chiến sĩ không vì thế mà kết thúc. Trong bối cảnh đất nước phải tiếp tục bảo vệ biên giới và thực hiện nghĩa vụ quốc tế, Ngô Ngọc Bỉnh lại lên đường nhận nhiệm vụ mới. Ông được cử sang Campuchia làm chuyên gia tại tỉnh Kampong Speu. Đây là một giai đoạn đặc biệt, bởi công việc không chỉ liên quan đến bảo đảm an ninh mà còn gắn với quá trình hỗ trợ nhân dân Campuchia từng bước ổn định cuộc sống, khôi phục sản xuất và xây dựng chính quyền.

Trong hoàn cảnh đó, kinh nghiệm nhiều năm gắn bó với cơ sở trở thành một lợi thế quan trọng. Ông hiểu rằng một nhiệm vụ dù được đề ra đúng đến đâu cũng khó đạt kết quả nếu không xuất phát từ thực tế của người dân. Muốn xây dựng niềm tin, trước hết phải biết lắng nghe; muốn giúp đỡ hiệu quả, trước hết phải hiểu người dân đang cần gì. Vì vậy, bên cạnh việc thực hiện nhiệm vụ chuyên môn, ông chú trọng tiếp xúc, tìm hiểu cuộc sống và tâm tư của người dân địa phương.

Sau khi hoàn thành nhiệm vụ và trở về Việt Nam, Ngô Ngọc Bỉnh tiếp tục công tác và đảm nhiệm nhiều vị trí khác nhau. Trong đó, ông từng giữ cương vị Chủ tịch Ủy ban Mặt trận Tổ quốc Việt Nam tỉnh Vĩnh Long. Đây là một công việc đòi hỏi sự gần gũi với nhân dân, khả năng tập hợp các tầng lớp xã hội và tinh thần trách nhiệm đối với những vấn đề thiết thực của cộng đồng.

Đặc biệt, khi đã đến tuổi mà nhiều người có thể lựa chọn cuộc sống nghỉ ngơi, ông vẫn tiếp tục nhận một nhiệm vụ mới: tham gia thành lập Hội Bảo trợ bệnh nhân nghèo của tỉnh. Với ông, đây không đơn thuần là một hoạt động xã hội mà là một cách tiếp tục phục vụ nhân dân trong điều kiện mới. Nếu trong chiến tranh, nhiệm vụ của ông là góp phần bảo vệ đất nước, thì trong thời bình, ông lựa chọn đồng hành với những người yếu thế, giúp họ có thêm cơ hội vượt qua khó khăn.

Để làm được điều đó, ông không chỉ ngồi tại văn phòng chờ những danh sách hỗ trợ. Ông trực tiếp đi đến nhiều xã, nhiều ấp, tìm hiểu từng hoàn cảnh cụ thể. Có những chuyến đi bằng xe máy, có khi đi xe ôm, thậm chí đi bộ nhiều cây số để đến được những vùng quê khó khăn. Những con đường xa xôi và điều kiện đi lại thiếu thốn không trở thành lý do để ông từ chối một hoàn cảnh cần giúp đỡ.

Điều đáng quý là mục đích của những chuyến đi ấy không chỉ là trao một khoản tiền, một phần quà hay một suất hỗ trợ. Quan trọng hơn, ông muốn tận mắt nhìn thấy cuộc sống của người dân, nghe họ kể về những khó khăn đang gặp phải và tìm hiểu nguyên nhân thực sự phía sau mỗi hoàn cảnh. Một bệnh nhân nghèo có thể cần tiền chữa bệnh, nhưng cũng có người cần một chiếc xe lăn, một mái nhà, một công việc hoặc đơn giản là sự động viên để có thêm niềm tin tiếp tục cuộc sống.

Cách làm ấy thể hiện rõ quan niệm muốn giúp dân thì phải gần dân. Khi cán bộ trực tiếp xuống cơ sở, những chính sách và chương trình hỗ trợ sẽ có cơ hội đến đúng người, đúng nhu cầu và đúng thời điểm hơn. Sự gần gũi cũng tạo ra niềm tin, bởi người dân cảm nhận được rằng họ không chỉ được nhìn nhận qua những con số thống kê mà được quan tâm như những con người với những câu chuyện và hoàn cảnh riêng.

Từ những chuyến đi ấy, hoạt động của Hội Bảo trợ bệnh nhân nghèo không chỉ mang ý nghĩa vật chất. Mỗi sự hỗ trợ còn là sự kết nối giữa những người có khả năng giúp đỡ và những người đang gặp khó khăn. Đó có thể là sự đóng góp của các tổ chức, doanh nghiệp, cá nhân, nhà hảo tâm hay những người dân bình thường. Bằng việc trực tiếp tìm hiểu hoàn cảnh, ông góp phần biến tinh thần tương thân tương ái thành những hành động cụ thể.

Nhìn lại cuộc đời Ngô Ngọc Bỉnh, có thể thấy một sợi dây xuyên suốt nối liền thời chiến với thời bình. Trong chiến tranh, ông đi đến những nơi khó khăn để hoàn thành nhiệm vụ; trong thời bình, ông tiếp tục đi đến những vùng quê xa xôi để tìm người cần được giúp đỡ. Hoàn cảnh thay đổi, nhiệm vụ thay đổi, nhưng tinh thần trách nhiệm và sự gần gũi với nhân dân vẫn được giữ nguyên.

Điều này cũng cho thấy “thời hoa lửa” không thực sự kết thúc khi tiếng súng ngừng vang. Những phẩm chất được tôi luyện trong chiến tranh như kỷ luật, lòng kiên trì, tinh thần trách nhiệm, khả năng chịu đựng gian khổ và trên hết là ý thức đặt lợi ích chung lên trước lợi ích cá nhân vẫn tiếp tục có giá trị trong thời bình. Những phẩm chất ấy có thể được chuyển hóa thành tinh thần phục vụ cộng đồng, chăm lo cho người yếu thế và góp phần xây dựng quê hương.

Câu chuyện của Ngô Ngọc Bỉnh vì thế không chỉ là câu chuyện về một cá nhân đã trải qua nhiều giai đoạn lịch sử. Đó còn là câu chuyện về sự tiếp nối của một thế hệ. Họ đã từng cống hiến tuổi trẻ cho độc lập, thống nhất đất nước, sau đó tiếp tục dùng những năm tháng còn lại để xây dựng cuộc sống và chăm lo cho cộng đồng.

Đối với thế hệ trẻ hôm nay, câu chuyện ấy gợi ra một bài học giản dị nhưng sâu sắc: phụng sự đất nước không nhất thiết phải bắt đầu từ những việc lớn lao. Đó có thể là biết sống có trách nhiệm, quan tâm đến những người xung quanh, tham gia các hoạt động cộng đồng và sẵn sàng dành thời gian, công sức cho những người đang cần giúp đỡ. Quan trọng nhất là phải biết đặt mình vào vị trí của người khác để hiểu, chia sẻ và hành động đúng cách.

Từ chiến trường đến những vùng quê nghèo, từ nhiệm vụ bảo vệ đất nước đến hoạt động bảo trợ bệnh nhân nghèo, hành trình của Ngô Ngọc Bỉnh cho thấy giá trị của một đời người không chỉ nằm ở những chức vụ từng đảm nhiệm hay những thành tích đạt được, mà còn nằm ở những người mình đã giúp đỡ và những giá trị mình để lại cho cộng đồng.

Nếu thế hệ trước đã viết nên lịch sử bằng sự hy sinh và lòng dũng cảm trong những năm tháng chiến tranh, thì thế hệ hôm nay có thể tiếp nối bằng trách nhiệm, lòng nhân ái và những hành động thiết thực trong cuộc sống. Đó cũng là cách để tinh thần của “thời hoa lửa” tiếp tục sống trong thời bình – không phải bằng tiếng súng, mà bằng sự tận tâm, sẻ chia và trách nhiệm với quê hương, đất nước và con người.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn