Anh hùng Lực lượng vũ trang

TỪ NGƯỜI LÍNH ĐẾN NGƯỜI CÁN BỘ CƠ SỞ

Sau những năm tháng trực tiếp chiến đấu ở chiến trường miền Nam, Hoàng Văn Đắc trở về quê hương với thương tật trên cơ thể và một hành trang đặc biệt: những trải nghiệm của người lính. Nhưng cuộc đời ông sau chiến tranh không dừng lại ở việc trở về với gia đình. Từ một người chủ nhiệm cửa hàng xã, ông từng bước được địa phương tín nhiệm giao nhiệm vụ Phó Chủ tịch xã. Đó là một chặng đường cho thấy người lính sau khi rời chiến trường vẫn có thể tiếp tục cống hiến bằng một hình thức khác: làm công tác cơ sở, gần dân và góp phần xây dựng quê hương.

Nghệ An12/08/2026Đoàn trường THPT Bắc Yên Thành (Đoàn xã Giai Lạc)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1970, khi rời chiến trường vì bị thương, Hoàng Văn Đắc phải bắt đầu lại cuộc sống trong một hoàn cảnh không giống trước. Sức khỏe đã chịu ảnh hưởng bởi chiến tranh, nhưng tinh thần trách nhiệm vẫn còn nguyên. Ông không xem việc trở về là kết thúc nhiệm vụ. Ngược lại, ông nhanh chóng tham gia công tác tại địa phương và đảm nhận công việc chủ nhiệm cửa hàng xã.

Công việc ấy giúp ông có cơ hội tiếp xúc với nhân dân, hiểu hơn về đời sống và những khó khăn cụ thể của quê hương sau chiến tranh. Đây cũng là quá trình để ông chuyển từ môi trường quân đội sang môi trường công tác dân sự. Nếu trong quân đội, người lính quen với mệnh lệnh, tổ chức và kỷ luật, thì ở cơ sở, người cán bộ phải biết lắng nghe, vận động, thuyết phục và giải quyết những vấn đề thực tế của người dân.

Đó là một sự thay đổi không nhỏ.

Làm cán bộ cơ sở không thể chỉ dựa vào kinh nghiệm quân ngũ. Người cán bộ phải gần dân, hiểu dân và biết đặt mình vào hoàn cảnh của người dân để giải quyết công việc. Những vấn đề ở địa phương thường không phải lúc nào cũng có câu trả lời đơn giản. Có những việc liên quan đến đời sống, sản xuất, sinh hoạt và lợi ích của nhiều người. Muốn hoàn thành nhiệm vụ, cán bộ phải có tinh thần trách nhiệm và khả năng phối hợp.

Những phẩm chất ấy đã được Hoàng Văn Đắc rèn luyện từ những năm trong quân đội.

Chiến trường dạy ông tính kỷ luật.

Những năm tháng cùng đồng đội dạy ông tinh thần tập thể.

Những gian khổ đã rèn cho ông sự kiên trì.

Và những năm trực tiếp đối diện với chiến tranh giúp ông hiểu giá trị của sự bình yên, của cuộc sống nhân dân.

Khi chuyển sang công tác xã, những phẩm chất đó trở thành nền tảng để ông làm việc.

Việc ông được tín nhiệm giữ chức Phó Chủ tịch xã cho thấy địa phương đã ghi nhận quá trình cống hiến của ông. Đối với một người từng bị thương trong chiến tranh, tiếp tục đảm nhận một vị trí công tác ở cơ sở là một điều đáng trân trọng. Nó thể hiện rằng thương tật không thể ngăn cản con người đóng góp nếu họ còn ý chí và còn khả năng làm việc.

Ở cương vị mới, phạm vi trách nhiệm của ông rộng hơn. Nếu trước đây công việc chủ yếu gắn với một lĩnh vực cụ thể, thì nay ông phải quan tâm đến nhiều vấn đề của địa phương. Người cán bộ xã phải biết nhìn công việc từ góc độ chung, cân nhắc lợi ích của cộng đồng và phối hợp với những người khác để thực hiện nhiệm vụ.

Đó cũng là lúc ông hiểu sâu sắc hơn rằng xây dựng quê hương là một công việc lâu dài.

Chiến tranh có thể kết thúc bằng một sự kiện lịch sử, nhưng xây dựng cuộc sống sau chiến tranh không thể hoàn thành trong một ngày. Đó là quá trình từng bước khôi phục sản xuất, ổn định đời sống, củng cố tổ chức và chăm lo cho nhân dân.

Những công việc ấy có thể không tạo ra những câu chuyện hào hùng như chiến trường, nhưng lại có ý nghĩa trực tiếp đối với cuộc sống của mỗi gia đình.

Một người cán bộ cơ sở phải biết rằng phía sau mỗi quyết định là đời sống của người dân. Vì vậy, trách nhiệm không chỉ nằm ở việc hoàn thành giấy tờ hay công việc hành chính, mà còn ở thái độ đối với nhân dân.

Hoàng Văn Đắc từng là người lính nên ông hiểu rất rõ ý nghĩa của chữ “trách nhiệm”. Trong quân đội, nếu một người không hoàn thành nhiệm vụ, cả tập thể có thể bị ảnh hưởng. Trong công tác địa phương cũng vậy, một cán bộ thiếu trách nhiệm có thể khiến công việc chung bị đình trệ và ảnh hưởng đến quyền lợi của người dân.

Vì thế, tinh thần trách nhiệm trở thành sợi dây nối hai giai đoạn cuộc đời ông.

Từ chiến trường đến trụ sở xã.

Từ người lính đến cán bộ.

Từ nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc đến nhiệm vụ xây dựng quê hương.

Vai trò thay đổi nhưng tinh thần phục vụ vẫn thống nhất.

Nhìn vào hành trình ấy, có thể thấy sự trưởng thành của Hoàng Văn Đắc không chỉ nằm ở tuổi tác hay kinh nghiệm. Đó còn là sự trưởng thành trong cách nhìn về trách nhiệm. Khi còn trẻ, ông thực hiện nhiệm vụ của người lính. Khi trở về, ông hiểu rằng đất nước còn rất nhiều việc phải làm và mình vẫn có thể góp sức.

Đó là lý do ông tiếp tục công tác trong nhiều năm.

Trong cuộc sống địa phương, ông có điều kiện tiếp xúc với nhiều tầng lớp nhân dân. Những cuộc gặp gỡ, những công việc hàng ngày giúp ông hiểu rằng quê hương được xây dựng từ những điều rất cụ thể. Không phải chỉ những công trình lớn hay những quyết định quan trọng mới tạo nên sự phát triển. Một xã muốn tiến lên cần sự đóng góp của cán bộ và nhân dân, cần sự đồng thuận và tinh thần trách nhiệm của từng người.

Đối với một người từng đi qua chiến tranh, những giá trị ấy càng trở nên rõ ràng.

Chiến tranh đã cho ông thấy sức mạnh của đoàn kết.

Công tác địa phương tiếp tục cho ông thấy giá trị của sự đồng lòng.

Trong quân đội, đoàn kết giúp người lính vượt qua chiến trường.

Ở quê hương, đoàn kết giúp nhân dân vượt qua khó khăn và xây dựng cuộc sống.

Hai hoàn cảnh khác nhau nhưng cùng chung một bài học.

Có lẽ đây là một trong những điều đáng quý nhất trong cuộc đời Hoàng Văn Đắc: ông không để những năm tháng chiến tranh trở thành một ký ức khép kín. Ông biến những trải nghiệm ấy thành hành trang để bước vào cuộc sống mới.

Thương tật là một phần của quá khứ.

Công việc là trách nhiệm của hiện tại.

Còn quê hương là nơi ông hướng đến trong tương lai.

Sau này, khi nghỉ công tác, ông vẫn không hoàn toàn tách mình khỏi đời sống địa phương. Ông tiếp tục theo dõi những thay đổi của quê hương và đóng góp ý kiến khi có điều kiện. Điều ấy cho thấy đối với ông, trách nhiệm với cộng đồng không chỉ gắn với một chức vụ.

Khi còn là Phó Chủ tịch xã, ông làm việc với tư cách người cán bộ.

Khi nghỉ công tác, ông đóng góp với tư cách một người dân, một cựu chiến binh và một người từng trải.

Đó là sự tiếp nối tự nhiên của một đời người.

Nhìn lại câu chuyện từ người lính đến người cán bộ cơ sở, điều đáng nhớ nhất không phải là chức vụ Phó Chủ tịch xã. Điều đáng nhớ là cách ông tiếp tục sống sau chiến tranh.

Nhiều người nghĩ rằng người lính trở về nghĩa là đã hoàn thành nhiệm vụ. Nhưng với Hoàng Văn Đắc, trở về chỉ là bước sang một nhiệm vụ mới.

Ông từng bảo vệ Tổ quốc bằng cây súng.

Sau đó, ông góp sức xây dựng quê hương bằng công việc.

Hai cách cống hiến khác nhau nhưng cùng xuất phát từ tình yêu đất nước.

Ngày nay, thế hệ trẻ có thể không còn phải đối diện với những hoàn cảnh mà Hoàng Văn Đắc từng trải qua. Nhưng bài học về trách nhiệm vẫn còn nguyên giá trị. Mỗi người, ở bất kỳ vị trí nào, đều có thể đóng góp cho cộng đồng. Không nhất thiết phải làm những điều quá lớn lao. Điều quan trọng là làm tốt công việc của mình, sống có trách nhiệm và biết đặt lợi ích chung bên cạnh lợi ích cá nhân.

Cuộc đời Hoàng Văn Đắc cho thấy một điều giản dị: một người từng cầm súng ngoài chiến trường vẫn có thể trở thành một cán bộ gần dân, làm việc vì dân và tiếp tục đóng góp trong thời bình.

Chiến tranh đã thử thách lòng dũng cảm của ông.

Công tác địa phương thử thách sự kiên trì và trách nhiệm.

Và cả hai chặng đường đều góp phần tạo nên một con người mà đến hôm nay vẫn được gia đình, con cháu và quê hương trân trọng.

Từ người lính đến người cán bộ cơ sở là một hành trình không quá ồn ào, nhưng đầy ý nghĩa. Đó là hành trình của một con người không cho phép thương tật hay những biến cố của quá khứ làm mình dừng lại.

Bởi với những người đã từng cống hiến tuổi trẻ cho Tổ quốc, trở về quê hương không phải là khép lại một cuộc đời phục vụ, mà là bắt đầu một cách cống hiến khác – gần dân hơn, bình dị hơn và bền bỉ hơn.

Audio / Lời kể nhân chứng

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
TỪ NGƯỜI LÍNH ĐẾN NGƯỜI CÁN BỘ CƠ SỞ | Câu chuyện thời hoa lửa