Từ người lính đến người thầy
Từ người lính đến người thầy
Từ người lính đến người thầy
Sau ba năm chiến đấu trên chiến trường miền Nam, trải qua 27 trận đánh, nhiều lần đối mặt với bom đạn và mang trên mình những vết thương của chiến tranh, cựu chiến binh Phạm Trọng Khái trở về quê hương với tờ giấy xác nhận thương binh.
Ngày trở về, cơ thể ông chỉ còn 27 kilôgam.
Chiến tranh đã lấy đi sức khỏe, để lại những vết thương trên cơ thể và cả những ký ức mà đến hôm nay ông vẫn không thể quên. Nhưng ông không cho phép mình dừng lại.
Sau thời gian điều dưỡng, ông tiếp tục đi học.
Ông chọn nghề giáo.
Ông bảo, khi cầm súng, ông chiến đấu để đất nước có hòa bình. Khi cầm phấn, ông mong góp một phần nhỏ bé vào công cuộc xây dựng đất nước sau chiến tranh.
Những năm ấy, phong trào xóa mù chữ đang được triển khai ở nhiều địa phương. Thiếu giáo viên, thiếu lớp học, thiếu cả sách vở, nhưng không thiếu những người sẵn sàng cống hiến. Ông Khái cũng là một trong số họ.
Từ người lính trở về với cơ thể gầy gò vì chiến tranh, ông lại đứng trên bục giảng, kiên nhẫn dạy từng con chữ cho học trò. Ông nói, cảm giác nhìn một người biết đọc, biết viết cũng mang lại niềm vui không khác gì những ngày hoàn thành nhiệm vụ trên chiến trường.
Ông chưa bao giờ kể nhiều về chiến công của mình với học sinh. Những câu chuyện chiến tranh chỉ thỉnh thoảng được nhắc đến, như một lời nhắc rằng cuộc sống yên bình hôm nay đã phải đánh đổi bằng rất nhiều hy sinh.
Giờ đây, khi nhìn lại chặng đường đã đi qua, ông Phạm Trọng Khái thấy mình đã trải qua hai cuộc chiến. Một cuộc chiến với bom đạn để bảo vệ Tổ quốc. Một cuộc chiến với đói nghèo và thất học để góp phần dựng xây quê hương.
Từ người lính cầm súng đến người thầy cầm phấn, con đường của ông không dài hơn, nhưng mang cùng một mục đích: cống hiến cho đất nước theo cách mà mỗi giai đoạn lịch sử cần đến.
Có lẽ, đó cũng là điều giản dị nhất mà cuộc đời ông để lại: khi Tổ quốc cần, ở chiến trường ông là người lính; khi hòa bình lập lại, trên bục giảng ông là người thầy.



