Cựu chiến binh

Từ Người Lính Kiên Trung Đến Người Con Hiếu Thảo

Khánh Hòa28/04/2026Tổ thu thập số 1 (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Vạn Ninh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Sau những năm tháng bị đày đọa nơi "địa ngục trần gian", giây phút bước ra khỏi cánh cửa nhà tù năm 1973 không chỉ là sự tự do, mà là sự bắt đầu của một chương đời đầy xúc động. Đối với ông Nguyễn Văn Thảo, hành trình trở về không phải là để nghỉ ngơi, mà là để tiếp tục cống hiến và tìm lại những mảnh ghép yêu thương bị chiến tranh chia cắt.

Sau khi được trao trả tại Lộc Ninh, dù cơ thể gầy gò vì sương gió lao tù, ngọn lửa cách mạng trong ông vẫn chưa bao giờ tắt.Tháng 2/1975: Ông theo đoàn Thu Dung trở về chiến trường xưa – Hoài Ân, Bình Định. Trở về giữa lúc quân dân ta đang hừng hực khí thế cho chiến dịch giải phóng hoàn toàn miền Nam, ông lại tiếp tục hòa mình vào bước tiến quân hành của dân tộc.Tháng 4/1975, đất nước lặng tiếng súng. Ông trở lại đơn vị cũ – Sư đoàn 3 Sao Vàng đóng tại Vũng Tàu. Trong niềm vui chung của ngày hội thống nhất, người lính ấy vẫn miệt mài với nhiệm vụ quân ngũ, góp sức vào việc tiếp quản và xây dựng cuộc sống mới.

Hòa bình lập lại, niềm khao khát lớn nhất của ông Thảo là được gặp lại cha mẹ và người thân. Thế nhưng, chiến tranh tàn khốc đã khiến quê hương Bình Định đổi thay, gia đình ông đã rời bỏ xóm làng xưa để đi tìm vùng đất mới mưu sinh.

Những cơn đau do vết thương cũ và bệnh tật sau những ngày bị tra tấn trong tù tái phát khiến ông phải chuyển vào Biên Hòa điều trị. Tuy nhiên, nỗi lo canh cánh về gia đình không cho phép ông yên lòng điều trị. Vừa hồi phục, ông lại lặn lội ngược xuôi, hỏi thăm tin tức từ những người đồng hương, những đồng đội cũ để tìm dấu vết người thân.

Sau bao ngày vất vả tìm kiếm, ông nghe tin gia đình đã chuyển vào sinh sống tại mảnh đấtKhánh Hòa. Vượt qua những chặng đường dài, giây phút ông gặp lại cha mẹ già trên đất khách là một cuộc đoàn tụ đẫm nước mắt.Từ một người lính trận mạc dày dạn sương gió, ông Thảo lặng lẽ cởi bỏ quân phục, trở về làm một người con hiếu thảo. Ông dành trọn những năm tháng bình yên của cuộc đời để ở bên chăm sóc, phụng dưỡng cha mẹ già yếu, bù đắp cho những năm tháng xa cách biền biệt.Ông bắt đầu cuộc sống của một người dân bình thường, cần cù lao động trên mảnh đất mới. Những vết thương của chiến tranh vẫn còn đó trên cơ thể, nhưng nụ cười của sự bình yên và hạnh phúc gia đình đã dần chữa lành những nỗi đau trong lòng người chiến sĩ.

Từ những ký ức rực lửa và đầy gian truân của người lính Nguyễn Văn Thảo, thanh niên xã Vạn Ninh (Khánh Hòa) ngày nay có thể soi mình và rút ra những bài học quý giá. Dù thời đại đã thay đổi, nhưng giá trị về nhân cách và lý tưởng sống vẫn luôn là ngọn đuốc sáng cho thế hệ trẻ.Lòng yêu nước ngày nay không nhất thiết phải là cầm súng ra trận, mà là ý thức trách nhiệm với quê hương. Đó là việc nỗ lực học tập, lao động sáng tạo để xây dựng xã Vạn Ninh ngày càng giàu đẹp, góp phần đưa vùng đất ven biển Khánh Hòa phát triển bền vững.Trong cuộc sống hiện đại, thanh niên đối mặt với nhiều áp lực về sự nghiệp, kinh tế và những cám dỗ xã hội. Bài học từ ông Thảo nhắc nhở các bạn trẻ phải có "tinh thần thép": không nản chí trước thất bại, không sa ngã trước khó khăn và luôn giữ vững đạo đức nghề nghiệp, nhân cách sống.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn