Từ người lính trẻ đến người chỉ huy giữa thời hoa lửa
Bác Lê Dao nhập ngũ năm 1978 với tư cách một chiến sĩ trẻ, trực tiếp tham gia chiến đấu tại chiến trường biên giới Tây Nam. Qua từng năm tháng rèn luyện và thử thách, bác lần lượt đảm nhiệm vai trò tổ trưởng rồi tiểu đội phó chiến đấu. Mỗi cương vị là một nấc thang trách nhiệm, gắn liền với sinh mạng đồng đội. Thời hoa lửa ấy đã hun đúc nên bản lĩnh người lính – người chỉ huy tận tâm.
Nhìn lại quãng đời quân ngũ của bác Lê Dao, có thể thấy rõ một hành trình trưởng thành tự nhiên của người lính trong chiến tranh. Từ một chiến sĩ trẻ mới rời làng quê Hạ Vũ 1 năm 1978, bác từng bước trở thành người được đồng đội tin tưởng giao phó trách nhiệm chỉ huy.
Những ngày đầu nhập ngũ, bác là chiến sĩ bộ binh của Tiểu đoàn 317, Trung đoàn 54. Khi ấy, nhiệm vụ của bác đơn giản mà gian khổ: hành quân, đào công sự, trực gác, chiến đấu khi có lệnh.
Bác kể: “Hồi đó chỉ nghĩ làm sao hoàn thành nhiệm vụ, sống sót qua ngày. Chưa dám nghĩ đến chỉ huy ai.”
Thế nhưng chiến trường biên giới Tây Nam, khu vực tỉnh An Giang và sau đó là Campuchia đã nhanh chóng biến người lính trẻ thành người dày dạn. Bác luôn là người xung phong, chịu khó, kỷ luật tốt. Năm 1980, bác được giao nhiệm vụ Tổ trưởng tổ chiến đấu, phụ trách một nhóm chiến sĩ làm nhiệm vụ tuần tra, bảo vệ chốt.
“Làm tổ trưởng rồi mới thấy, lo nhất không phải mình, mà là anh em.” – bác nhớ lại.
Từ việc phân công gác, nhắc nhở giữ bí mật, đến động viên tinh thần khi hành quân dài ngày, bác học cách chỉ huy bằng sự gương mẫu và gần gũi. Có lần, nhờ sự cảnh giác của bác, tổ tránh được một khu vực nghi có mìn, bảo toàn lực lượng.
Đến năm 1981, với kinh nghiệm thực tiễn và uy tín trong đơn vị, bác được bổ nhiệm Tiểu đội phó chiến đấu. Trách nhiệm lúc này nặng nề hơn: vừa trực tiếp tham gia chiến đấu, vừa phối hợp cùng tiểu đội trưởng tổ chức đội hình, xử lý tình huống bất ngờ.
“Mỗi quyết định đưa ra đều phải nghĩ đến hậu quả. Chỉ cần sai một chút là anh em gặp nguy hiểm.”
Trong một lần chạm địch ngắn nhưng căng thẳng, bác đã kịp thời ổn định đội hình, giữ vững vị trí, giúp tiểu đội hoàn thành nhiệm vụ an toàn. Sau đó, bác được đơn vị biểu dương vì tinh thần trách nhiệm và bản lĩnh chỉ huy.
Năm 1982, bác Lê Dao xuất ngũ, kết thúc hơn bốn năm quân ngũ. Bác được tặng Huân chương Chiến sĩ vẻ vang hạng Nhì, đồng thời được kết nạp vào Đảng Cộng sản Việt Nam trước khi rời đơn vị.
Khép lại câu chuyện, bác trầm giọng:
“Tôi đi lên từ người lính bình thường. Có được hôm nay là nhờ anh em tin tưởng. Thời hoa lửa ấy, tôi mang theo suốt đời.”



