Từ người nghèo khổ thành bậc cứu thế, hiển thánh về trời
Biết chuyện, vua Hùng đùng đùng nổi giận, hạ lệnh không cho Tiên Dung trở về hoàng cung. Không một chút oán hận, Chử Đồng Tử và Tiên Dung ở lại vùng bãi bồi, cùng nhân dân khai hoang, lập chợ, dạy bà con cách trồng lúa, dệt vải, buôn bán hàng hóa. Nơi bãi hoang xưa nhanh chóng trở thành một vùng đô thị sầm uất, trù phú.
Trong một chuyến đi buôn xa, Chử Đồng Tử gặp được một vị ẩn sĩ tên là Phật Quang. Cảm mến đức độ của chàng, vị tăng sĩ đã truyền dạy cho ông đạo pháp và tặng cho ông một chiếc gậy và một chiếc nón lá, dặn rằng đây là những bảo vật thần kỳ.
Một đêm nọ, trên đường đi lánh nạn, vợ chồng Chử Đồng Tử — Tiên Dung cùng dòng người tùy tùng dừng chân giữa một vùng đầm lầy hoang vắng. Chử Đồng Tử cắm chiếc gậy xuống đất và úp chiếc nón lá lên trên làm mái che tạm. Kỳ diệu thay, chỉ sau một cái chớp mắt, tại nơi bãi đầm lầy lội bỗng mọc lên một tòa thành quách nguy nga, cung điện vàng son, có đầy đủ binh lính và kẻ hầu người hạ. Nhân dân trong vùng kinh ngạc, gọi nơi đó là Nhất Dạ Trạch (đầm một đêm).
Vua Hùng cho rằng con gái và con rể lập kinh đô riêng để làm loạn, liền sai đại quân đến vây bắt. Đêm ấy, trước khi quân triều đình tiến công, một trận cuồng phong lớn bất ngờ nổi lên. Cả tòa thành quách, cung điện cùng vợ chồng Chử Đồng Tử, Tiên Dung đồng loạt bay thẳng lên trời, để lại một vùng đầm nước mênh mông, tĩnh lặng.



