Từ Người Nông Dân Đến Vị Hoàng Đế Giành Độc Lập
Lê Lợi, đời sau kính tôn là Lê Thái Tổ, người con đất Lam Sơn, Thanh Hóa. Lớn lên trong cảnh nước nhà bị giặc Minh đô hộ tàn bạo, nhân dân chịu đủ nỗi đau áp bức, bóc lột. Từ khi còn trẻ, Lê Lợi đã nuôi chí lớn: “Trời sinh chúng ta là người Việt, sao phải mãi cúi đầu làm nô lệ cho kẻ phương Bắc?”.
Năm 1418, tại núi Lam Sơn, Lê Lợi dựng cờ khởi nghĩa, kêu gọi nhân dân cùng đứng lên giành lại độc lập. Thời đầu, lực lượng nghĩa quân còn yếu, thiếu lương thực, thiếu vũ khí, nhiều lần phải rút lui vào rừng sâu núi thẳm, trải qua bao gian khổ, hiểm nguy. Nhưng Lê Lợi không bao giờ nao núng, ông luôn đồng khổ với tướng sĩ, chia sẻ từng bát cơm, tấm áo, khiến ai cũng kính phục và nguyện chiến đấu đến cùng.
Ông cùng nghĩa quân kiên trì đánh giặc suốt mười năm dài. Dùng kế sách thần minh, vừa đánh vừa chiêu dụ, giải phóng từng vùng đất, từng ngôi làng. Đỉnh cao là trận Chi Lăng – Xương Giang năm 1427, nghĩa quân đại phá quân viện trợ của giặc Minh, bắt sống và đánh tan hàng vạn quân địch, buộc chúng phải rút lui hoàn toàn ra khỏi bờ cõi. Non sông sau bao năm đau thương, cuối cùng lại trở về với người Việt.
Năm 1428, Lê Lợi lên ngôi Hoàng đế, lập ra triều Hậu Lê, đặt quốc hiệu là Đại Việt. Ông ra lệnh giảm thuế khóa, khoan hình phạt, khuyến nông nghiệp, chăm lo cho nhân dân được yên bình. Từ một người nông dân bình thường, với tấm lòng yêu nước và ý chí sắt đá, Lê Thái Tổ đã làm nên kỳ tích vĩ đại: đánh đuổi kẻ thù hùng mạnh, giành lại độc lập cho dân tộc sau hơn một nghìn năm bị đô hộ.
Tên tuổi Lê Thái Tổ mãi như ngọn lửa thời hoa lửa rực sáng, chứng minh một chân lý muôn đời: chí lớn, lòng nhân và sự đoàn kết của toàn dân có thể làm nên mọi điều kỳ diệu. Ông là niềm tự hào của non sông Việt Nam, tấm gương sáng ngời cho muôn đời con cháu noi theo.



