Cựu chiến binh

TỪ NGƯỜI NÔNG DÂN TAY LẤM CHÂN BÙN

Hải Phòng16/01/2026Nguyễn Thị Thanh Hà (Đoàn xã Vĩnh Thịnh)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

TỪ NGƯỜI NÔNG DÂN TAY LẤM CHÂN BÙN

ĐẾN NGƯỜI LÍNH GIỮ TỪNG TẤC ĐẤT TUYẾN LỬA

(Cựu chiến binh – Thương binh Nguyễn Văn Tình)

Ông Nguyễn Văn Tình sinh năm 1946, quê tại xã An Lão, huyện An Lão, thành phố Hải Phòng – vùng đất thuần nông, nơi con người lớn lên cùng ruộng đồng, bờ tre, con trâu, cái cày. Tuổi thơ ông gắn với những buổi sớm tinh mơ ra đồng, chiều về chân lấm bùn non, áo thấm mồ hôi và tiếng mẹ gọi vọng bên hiên nhà. Đó là một tuổi thơ nghèo nhưng yên bình. Và cũng chính từ sự yên bình ấy, chiến tranh đến như một vết cắt, buộc những người nông dân hiền lành phải khoác áo lính, cầm súng giữ làng, giữ nước. Tạm biệt ruộng đồng, bước vào quân ngũ. Năm 1966, khi vừa tròn hai mươi tuổi, Nguyễn Văn Tình nhập ngũ. Ngày rời quê, đôi bàn tay còn chai sạn vì cày cuốc, đôi chân còn quen bùn đất ruộng làng, nhưng trong lòng đã có một quyết tâm rất rõ ràng: Nếu đất nước cần, mình phải đi. Không kèn trống, không hoa tiễn. Chỉ có ánh mắt cha già lặng lẽ, cái nắm tay run run của mẹ và lời dặn ngắn gọn: “Ra đi, sống cho xứng đáng, con ạ.” Từ một người nông dân, ông trở thành người lính – học cách mang ba lô nặng trĩu, hành quân xuyên rừng, đào hầm, bám trụ, và làm quen với thứ âm thanh dữ dội nhất của chiến tranh: bom đạn. Quảng Trị – nơi thử thách ý chí con người. Chiến trường Quảng Trị đón ông bằng nắng gió khắc nghiệt và mưa bom không dứt. Đây là tuyến đầu ác liệt, nơi mỗi mét đất đều bị cày xới nhiều lần, nơi sự sống luôn bị thử thách từng giờ. Là người lính trực tiếp chiến đấu, ông Tình cùng đồng đội giữ chốt, giữ trận địa, bám trụ giữa làn bom pháo dày đặc. Ban ngày đánh địch, ban đêm củng cố công sự. Cơm vắt ăn vội. Nước uống chia từng ngụm. Giấc ngủ đến chập chờn trong tiếng pháo nổ xa gần. Có những ngày, đất đá sập xuống hầm, đồng đội hy sinh ngay bên cạnh. Có những đêm, ánh pháo sáng soi rõ từng khuôn mặt đẫm mồ hôi và bụi đỏ. Nhưng không ai lùi bước. Với người lính trẻ quê Hải Phòng, mỗi tấc đất giữ được là bớt đi một bước chân của kẻ thù, là thêm một phần bình yên cho hậu phương. Vết thương ở lại cùng năm tháng Trong một trận đánh ác liệt, ông Nguyễn Văn Tình bị thương nặng. Mảnh đạn chiến tranh găm vào thân thể, để lại thương tích suốt đời. Đó không chỉ là nỗi đau thể xác, mà còn là ký ức không bao giờ phai về những người đồng đội đã nằm lại nơi tuyến lửa. Sau chiến tranh, ông trở về quê nhà với danh xưng thương binh hạng 3/4. Trên cơ thể là những vết thương không lành hẳn. Trong tâm trí là những hình ảnh chiến trường vẫn trở về trong giấc ngủ. Nhưng người lính năm xưa không cho phép mình gục ngã. Trở về làm người dân giữa thời bình. Rời quân ngũ, ông Tình trở lại với ruộng đồng An Lão. Vẫn là cánh đồng cũ, vẫn bùn non quen thuộc, nhưng con người đã khác. Ông cày ruộng bằng đôi tay không còn nguyên vẹn sức lực, bước đi chậm hơn, nhưng ý chí thì chưa bao giờ suy giảm. Ông sống giản dị, cần mẫn, tham gia công việc địa phương, kể chuyện cho lớp trẻ nghe về chiến tranh – không phải để khoe chiến công, mà để nhắc: Hòa bình không tự nhiên mà có. Trong những buổi chiều yên ả, người ta vẫn thấy ông – một cựu chiến binh lặng lẽ – ngồi trước hiên nhà, nhìn về phía xa, nơi những người bạn của ông đã mãi mãi nằm lại Quảng Trị. 🇻🇳 Ký ức còn đó – trách nhiệm còn đây. Ông Nguyễn Văn Tình là một trong hàng triệu người lính bình dị đã đi qua chiến tranh. Không phải anh hùng được khắc tên lớn trên bia đá, nhưng là anh hùng trong sự chịu đựng, hy sinh và sống tiếp một cách tử tế.Từ người nông dân tay lấm chân bùn, ông trở thành người lính giữ từng tấc đất tuyến lửa.
Từ người lính trở về, ông tiếp tục giữ gìn giá trị hòa bình bằng chính cuộc sống đời thường của mình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn