Anh hùng Lực lượng vũ trang

TỪ NGƯỜI SĨ QUAN ĐẾN NGƯỜI ANH HÙNG

“Từ người sĩ quan đến người Anh hùng” tái hiện hành trình của Anh hùng, Liệt sĩ Lộc Viễn Tài, người con dân tộc Tày quê Tiên Yên, từ những năm tháng được đào tạo, trưởng thành trong quân ngũ đến quá trình chiến đấu và hy sinh vì Tổ quốc. Qua câu chuyện về phẩm chất, bản lĩnh và trách nhiệm của người sĩ quan, bài viết khắc họa hình ảnh một thế hệ đã dành trọn tuổi xuân cho đất nước, để hôm nay quê hương và tuổi trẻ Tiên Yên tiếp nối bằng lòng biết ơn và những hành động thiết thực.

Vĩnh Long13/08/2026Xã Tiên Yên (Đoàn xã Tiên Yên)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Lộc Viễn Tài – một đời người gửi lại cho quê hương

Trong ký ức của quê hương Tiên Yên, có những cái tên không chỉ được nhắc đến để nhớ về một con người, mà còn để nhắc về một thế hệ đã đi qua chiến tranh bằng tất cả tuổi trẻ, lòng dũng cảm và trách nhiệm với Tổ quốc.

Lộc Viễn Tài là một con người như thế.

Ông sinh năm 1940, là người dân tộc Tày, quê tại Tiên Yên. Sinh ra trong những năm đất nước còn nhiều biến động, tuổi trẻ của Lộc Viễn Tài cũng giống như nhiều thanh niên cùng thế hệ: lớn lên trong gian khó và sớm mang trong mình ý thức về trách nhiệm đối với quê hương, đất nước.

Nhưng con đường ông lựa chọn không phải là một con đường bình thường.

Ông bước vào quân ngũ, được đào tạo bài bản tại trường sĩ quan và trở thành một người lính được tôi luyện trong môi trường quân đội. Từ một chàng trai của miền quê Tiên Yên, Lộc Viễn Tài từng bước trưởng thành, mang trên mình quân hàm của người sĩ quan và trách nhiệm của một người chỉ huy.

Ở người sĩ quan ấy, điều đáng nhớ không chỉ nằm ở quân hàm hay chức vụ.

Đó là bản lĩnh.

Là kỷ luật.

Là tinh thần trách nhiệm.

Và trên hết là ý chí của một người lính sẵn sàng đặt nhiệm vụ của Tổ quốc lên trên lợi ích riêng của bản thân.

Chiến tranh không cho người lính nhiều lựa chọn.

Khi Tổ quốc cần, họ lên đường.

Khi nhiệm vụ giao xuống, họ thực hiện.

Và khi đứng trước những thời khắc khắc nghiệt nhất, phẩm chất của người lính mới thực sự được thử thách.

Với Lộc Viễn Tài, những năm tháng trong quân ngũ cũng là những năm tháng ông dành phần đẹp nhất của tuổi trẻ cho đất nước.

Người sĩ quan không chỉ phải biết chiến đấu.

Họ còn phải biết tổ chức, chỉ huy, giữ vững tinh thần cho đồng đội và đưa đơn vị vượt qua những thời điểm khó khăn.

Phía sau mỗi nhiệm vụ là trách nhiệm với đồng đội.

Phía sau mỗi quyết định là sự an toàn của những người cùng chiến đấu.

Bởi vậy, người sĩ quan trong chiến tranh không chỉ cần lòng dũng cảm mà còn cần bản lĩnh, sự quyết đoán và tinh thần trách nhiệm cao.

Những phẩm chất ấy đã được tôi luyện qua từng ngày.

Và cũng chính từ những năm tháng ấy, tên tuổi của Lộc Viễn Tài gắn với hình ảnh một người sĩ quan luôn đặt nhiệm vụ lên hàng đầu.

Có lẽ, điều khiến câu chuyện về ông trở nên xúc động hơn cả chính là sự đối lập giữa tuổi đời và trách nhiệm.

Ông sinh năm 1940.

Khi nhiều người trẻ hôm nay ở tuổi đôi mươi đang bắt đầu những ước mơ đầu tiên về học tập, nghề nghiệp, tình yêu và gia đình, thì thế hệ của Lộc Viễn Tài đã phải đối mặt với những thử thách lớn hơn rất nhiều.

Tuổi trẻ của họ không chỉ có những dự định cho riêng mình.

Tuổi trẻ ấy thuộc về một đất nước đang cần những người con đứng lên.

Có những người đã trở về.

Có những người mang thương tích suốt đời.

Và có những người mãi mãi nằm lại nơi chiến trường.

Lộc Viễn Tài là một trong những người đã không trở về.

Sự hy sinh của ông khép lại một cuộc đời, nhưng lại mở ra một câu chuyện để các thế hệ sau tiếp tục nhắc nhớ.

Bởi một người lính hy sinh không có nghĩa là những đóng góp của họ kết thúc.

Ngược lại, từ sự hy sinh ấy, hình ảnh người lính trở thành một phần của lịch sử.

Tên tuổi Lộc Viễn Tài được ghi nhận bằng danh hiệu Anh hùng, Liệt sĩ – sự ghi nhận đối với những cống hiến và hy sinh của ông trong những năm tháng chiến đấu.

Nhưng với quê hương Tiên Yên, có lẽ ông trước hết vẫn là một người con của quê hương.

Một người từng có tuổi thơ.

Có gia đình.

Có những người thân chờ đợi.

Có một quê hương để nhớ.

Và có một tuổi trẻ đã gửi lại cho đất nước.

Hơn nửa thế kỷ sau, chiến tranh đã lùi xa.

Những con đường quê hôm nay đã khác.

Những đứa trẻ được lớn lên trong hòa bình.

Những đoàn viên thanh niên khoác trên mình màu áo xanh, đi đến từng thôn, từng gia đình để tình nguyện, sẻ chia và đóng góp cho cộng đồng.

Nhưng mỗi khi tháng Bảy về, những người trẻ lại tìm về với ký ức.

Họ thắp những nén hương trước các Anh hùng, Liệt sĩ.

Họ gặp gỡ những cựu chiến binh.

Họ nghe kể về những người đã từng ở tuổi hai mươi như mình.

Và trong những câu chuyện ấy, Lộc Viễn Tài không còn là một cái tên xa lạ.

Ông trở thành một người trẻ của thế hệ trước.

Một người đã từng đứng trước những lựa chọn khó khăn của cuộc đời.

Và ông đã lựa chọn con đường của người lính.

Ngày hôm nay, Đoàn xã Tiên Yên tiếp tục giáo dục truyền thống cho đoàn viên bằng những hoạt động thiết thực: thăm hỏi gia đình chính sách, gặp gỡ cựu chiến binh, tổ chức các hoạt động tri ân, thắp nến tưởng niệm các Anh hùng, Liệt sĩ.

Mỗi hoạt động ấy đều có thể xem là một cuộc gặp gỡ giữa hai thế hệ.

Một thế hệ đã đi qua chiến tranh.

Một thế hệ đang sống trong hòa bình.

Một thế hệ đã dùng tuổi trẻ để bảo vệ Tổ quốc.

Một thế hệ hôm nay dùng tuổi trẻ để xây dựng quê hương.

Hai thế hệ khác nhau về thời đại, nhưng có chung một điều: trách nhiệm với nơi mình sinh ra và lớn lên.

Có lẽ đó cũng là cách đẹp nhất để tuổi trẻ hôm nay tri ân Lộc Viễn Tài và những người đã hy sinh.

Không chỉ nhớ về các anh.

Mà phải sống sao cho xứng đáng với những gì các anh đã đánh đổi.

Một người sĩ quan đã trở thành Anh hùng.

Một người con Tiên Yên đã trở thành một phần của lịch sử.

Và một cái tên được viết trên bia đá vẫn đang được thế hệ trẻ nhắc lại.

Lộc Viễn Tài – người đã gửi lại tuổi xuân cho Tổ quốc, để hôm nay quê hương được gọi tên hai chữ: bình yên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn