TỪ NHỮNG CHUYẾN ĐÒ THỜI CHIẾN ĐẾN NHỊP SỐNG HÒA BÌNH – GIÁ TRỊ CỦA NHỮNG NGÀY KHÔNG TIẾNG SÚNG
Phạm Ngọc Ly
Trong những năm tháng chiến tranh, có những điều tưởng như rất bình thường của cuộc sống hôm nay lại trở thành một ước mơ xa xỉ. Một buổi sáng được đến trường, một bữa cơm đầy đủ, một chuyến xe về quê hay đơn giản là được sống bên gia đình đều có thể trở thành những điều mà người dân phải đánh đổi rất nhiều mới có được.
Trong chiến tranh, những tuyến đường giao thông trở thành mục tiêu thường xuyên của bom đạn. Đường bị phá, cầu bị đánh sập, nhưng con người vẫn phải tìm cách duy trì việc đi lại và vận chuyển hàng hóa. Những người lái xe, công nhân giao thông, dân quân và người dân địa phương cùng nhau sửa đường, dựng cầu, bảo đảm các tuyến vận chuyển không bị ngắt quãng.
Có những chuyến xe phải chạy trong đêm tối, không đèn, tránh những khu vực có máy bay địch. Có những cây cầu vừa được sửa xong lại bị đánh phá. Nhưng sau mỗi lần như vậy, người dân lại tiếp tục khắc phục để cuộc sống và việc vận chuyển được duy trì.
Những câu chuyện ấy cho thấy hòa bình không chỉ được tạo nên từ những chiến thắng trên chiến trường, mà còn được đánh đổi bằng biết bao công sức và sự hy sinh thầm lặng của những người ở hậu phương.
Ngày nay, chúng ta có thể đi trên những con đường rộng rãi, qua những cây cầu hiện đại mà không phải lo tiếng bom đạn. Trẻ em có thể đến trường mỗi ngày, người lao động có thể tự do đi làm, các gia đình có thể đoàn tụ và cuộc sống được diễn ra trong điều kiện ổn định.
Những điều tưởng như bình thường ấy thực chất chính là những giá trị lớn lao của thời bình.
Đặc biệt đối với thế hệ trẻ, việc nhìn lại chiến tranh không chỉ nhằm ghi nhớ những đau thương của quá khứ mà còn để hiểu trách nhiệm của mình đối với hiện tại.
Nếu thế hệ trước đã phải cầm súng để bảo vệ Tổ quốc thì thế hệ hôm nay có một nhiệm vụ khác: giữ gìn hòa bình và xây dựng đất nước ngày càng phát triển.
Giữ gìn hòa bình không chỉ có nghĩa là bảo vệ chủ quyền quốc gia. Đó còn là sống có trách nhiệm với cộng đồng, tôn trọng pháp luật, đoàn kết với mọi người, học tập nghiêm túc và không ngừng nâng cao năng lực của bản thân.
Một đất nước hòa bình cần những người trẻ có tri thức, có trách nhiệm và có khát vọng đóng góp. Mỗi giờ học, mỗi công việc được hoàn thành tốt, mỗi hành động có ích cho cộng đồng đều có thể trở thành một cách tiếp nối những giá trị mà thế hệ trước đã để lại.
Hơn nữa, hòa bình cũng nhắc nhở chúng ta phải biết trân trọng con người. Chiến tranh đã để lại hàng triệu câu chuyện về những gia đình mất người thân, những người lính trở về với thương tật và những người phải sống cả đời với ký ức chiến trường.
Bởi vậy, khi được sống trong một xã hội không còn tiếng súng, chúng ta càng cần biết quý trọng cuộc sống hiện tại.
Một buổi sáng bình yên, tiếng trẻ em đến trường, những con đường đông đúc và những gia đình được đoàn tụ – tất cả đều là những hình ảnh mà thế hệ đi trước từng phải hy sinh rất nhiều mới có thể trao lại cho thế hệ sau.
Hòa bình không phải là điều tự nhiên mà có. Hòa bình là thành quả của lịch sử và trách nhiệm của mỗi thế hệ là phải biết gìn giữ thành quả ấy.
Đối với tuổi trẻ Việt Nam hôm nay, cách tốt nhất để tri ân những người đã hy sinh có lẽ không chỉ là nhớ về họ, mà còn là sống xứng đáng với những ngày tháng hòa bình mà họ đã đánh đổi tuổi trẻ và cuộc đời để mang lại.



