Từ những mái nhà lặng lẽ
Những ngày cuối tháng 8/2026, chúng tôi tìm về một số gia đình Mẹ Việt Nam Anh hùng ở An Giang. Qua thời gian, những người mẹ năm xưa nay đều đã ở tuổi cao, nhưng trong ký ức của các mẹ và con cháu vẫn còn những câu chuyện về những năm tháng chiến tranh.
Trong căn nhà bên dòng Cù Lao Giêng, Mẹ Việt Nam Anh hùng, thương binh Lê Thị Sáu, 97 tuổi, ngụ ấp Tấn Phước, xã Cù Lao Giêng, tiếp chúng tôi bằng nụ cười hiền hậu.
Ở tuổi gần 100, sức khỏe của mẹ đã giảm sút. Mẹ không còn nhớ rõ từng mốc thời gian, nhưng câu chuyện về những người thân đã hy sinh vẫn được gia đình gìn giữ.
Thời chống Mỹ, gia đình mẹ thuộc diện khó khăn, không có đất sản xuất. Chồng và các con lần lượt tham gia cách mạng. Một mình mẹ ở nhà làm thuê, nhổ cỏ, đập lúa mướn để nuôi con và chăm lo gia đình.
Theo lời kể của gia đình, mẹ Sáu còn làm giao liên cho lực lượng cách mạng địa phương. Trong một lần làm nhiệm vụ, mẹ bị bắt, bị tra tấn và giam tại nhà tù Long Xuyên khoảng một năm. Những thương tích do chiến tranh để lại khiến mẹ được công nhận là thương binh.

Đảng ủy, UBND và Đoàn thanh niên xã Cù Lao Giêng tổ chức chương trình “Bữa cơm tri ân” ấm áp tình nghĩa tại gia đình Mẹ Việt Nam Anh hùng Lê Thị Sáu.
Xã Cù Lao Giêng tổ chức chương trình “Bữa cơm tri ân” tại gia đình Mẹ Việt Nam Anh hùng Lê Thị Sáu.
Ông Nguyễn Văn Bé Năm, người con trai thứ năm của mẹ, cho biết hai người anh của ông đã hy sinh trong chiến tranh. Người con thứ hai hy sinh tại chiến trường Thanh Bình, người con thứ ba là cán bộ công an, hy sinh tại quê nhà.
“Mẹ tôi là thương binh 56%, từng làm giao liên rồi bị địch bắt, bị tra tấn, tù đày ở nhà tù Long Xuyên suốt 1 năm. Hai người anh của tôi đã hy sinh… Mẹ mất đi hai đứa con, bản thân mang thương tật, nhưng chưa bao giờ mẹ than thở một lời…”, ông Bé Năm kể.
Khi được hỏi về những năm tháng đã qua, mẹ Sáu chỉ nói giản dị: “Mình là người con của đất nước, có gì thì giúp nấy thôi…”.



