Bài viết

TỪ NHỮNG NGÀY GIỮ RỪNG ĐẾN MÙA XUÂN TOÀN THẮNG

Tây Ninh23/04/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1946, khi Chi đội 11 Tây Ninh được thành lập vào ngày 05 tháng 3, vùng đất Lộc Ninh – Suối Ông Hùng bắt đầu bước vào một giai đoạn mới. Những người thanh niên, những người nông dân, công nhân cao su lần lượt rời cuộc sống quen thuộc để tham gia vào lực lượng vũ trang. Ở khu vực Phước Ninh, Trung đội C được giao nhiệm vụ bám địa bàn, xây dựng căn cứ, mở hành lang liên lạc. Từ đó, những con đường mòn xuyên rừng không chỉ còn là lối đi của người dân, mà trở thành tuyến đường sống của cách mạng.

Những ngày ấy, chưa có những trận đánh lớn. Chỉ là những bước đi âm thầm: gây dựng cơ sở, giữ liên lạc, bảo vệ cán bộ. Nhưng chính từ những điều nhỏ bé đó, nền móng của phong trào đã được hình thành.

Đến ngày 15 tháng 10 năm 1948, tại khu vực Lộc Ninh – Suối Ông Hùng, lực lượng du kích do Ba Râu chỉ huy đã tổ chức phục kích một toán lính Pháp có lính Cao Đài dẫn đường. Trận đánh diễn ra nhanh, bất ngờ, khiến địch không kịp trở tay. Nhiều tên bị tiêu diệt, vũ khí bị thu giữ. Đó không phải là một trận đánh lớn, nhưng lại là dấu mốc quan trọng, chứng minh rằng lực lượng du kích địa phương đã đủ sức chủ động đánh địch, giữ vững địa bàn.

Sau trận đánh ấy, niềm tin lan đi rất nhanh. Người dân không còn chỉ đứng nhìn. Họ bắt đầu tham gia, hỗ trợ, bảo vệ lực lượng cách mạng. Lộc Ninh – Suối Ông Hùng dần trở thành một vùng đất “có phong trào”.

Năm 1952, chiến tranh bước sang một giai đoạn ác liệt hơn. Địch không chỉ càn quét dưới đất mà còn kiểm soát từ trên không. Những chiếc máy bay trinh sát bay thấp, quần thảo trên bầu trời, dò tìm từng dấu hiệu nhỏ của lực lượng ta.

Nhưng ngày 28 tháng 10 năm 1952, tại Trảng Sầm, điều mà địch không ngờ tới đã xảy ra. Lực lượng du kích, bằng súng bộ binh, đã bắn rơi một máy bay trinh sát. Chỉ hai ngày sau, ngày 30 tháng 10, thêm một chiếc nữa bị hạ tại Trâm Sụ.

Hai sự kiện liên tiếp đã làm thay đổi cục diện. Bầu trời không còn là nơi an toàn tuyệt đối của địch. Còn với lực lượng ta, đó là một bước ngoặt về tinh thần. Từ đây, họ không chỉ giữ đất… mà bắt đầu làm chủ thế trận.

Năm 1968, khi cuộc Tổng tiến công và nổi dậy Xuân Mậu Thân bùng nổ trên toàn miền Nam, Lộc Ninh cũng không đứng ngoài dòng chảy ấy. Từ những căn cứ đã được xây dựng suốt nhiều năm, lực lượng cách mạng tại địa phương tham gia phối hợp, tạo áp lực, góp phần làm rung chuyển hệ thống phòng thủ của địch.

Đó là thời điểm mà những hạt giống được gieo từ những năm 1946, 1948 đã thực sự nảy mầm. Từ những con người từng âm thầm hoạt động, nay trở thành lực lượng sẵn sàng chiến đấu, góp phần vào cuộc tiến công lớn của toàn dân tộc.

Và rồi mùa Xuân năm 1975 đến.

Những năm tháng dài chiến đấu cuối cùng cũng đi đến hồi kết. Khi cuộc Tổng tiến công và nổi dậy mùa Xuân lan rộng khắp miền Nam, những vùng đất như Lộc Ninh – từng là căn cứ, từng là hậu phương, từng là chiến trường – giờ đây trở thành một phần trong chiến thắng chung.

Không còn tiếng máy bay quần thảo.
Không còn những cuộc càn quét giữa rừng.

Chỉ còn lại sự yên bình.

Nhưng trong từng cánh rừng cao su, từng con suối nhỏ, vẫn còn đó những ký ức.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn