TỪ NHỮNG NGÀY TRONG QUÂN NGŨ ĐẾN MỘT LỜI HỨA VỚI THẾ HỆ TRẺ
Phan Công Lợi, cấp bậc Thượng sĩ, sinh năm 1968. Những thông tin hiện có chưa kể hết quá trình phục vụ của ông, nhưng cái tên ấy vẫn gợi lên hình ảnh một người thuộc thế hệ đã dành một phần tuổi trẻ trong môi trường quân ngũ. Những ngày đầu trong quân đội có thể là những ngày nhiều bỡ ngỡ. Người trẻ phải học cách thích nghi với giờ giấc, kỷ luật và tập thể. Nhưng từng ngày qua đi, sự bỡ ngỡ nhường chỗ cho bản lĩnh. Người lính hiểu rằng nhiệm vụ không phải lúc nào cũng thuận lợi, nhưng một khi đã nhận trách nhiệm thì phải cố gắng hoàn thành. Trong những năm tháng ấy, ký ức về quê nhà chắc hẳn luôn có một vị trí đặc biệt. Quê hương không chỉ là nơi để trở về; quê hương còn là lý do để người lính cố gắng. Bởi phía sau mỗi người lính là gia đình, là xóm làng và những người đang mong cuộc sống được bình yên. Tôi nghĩ nhiều về điều đó khi đứng trước lớp học của mình. Trẻ em hôm nay không cần phải trải qua những gian khổ của thế hệ trước, nhưng các em cần được dạy cách trân trọng thành quả của hòa bình. Các em cần biết rằng được đến trường, được vui chơi và được sống trong vòng tay gia đình là những điều rất đáng quý. Tôi muốn những câu chuyện về ông Phan Công Lợi và những người lính quê hương trở thành những bài học nhẹ nhàng trong lớp học: biết cảm ơn, biết kính trọng, biết yêu quê hương và biết sống có trách nhiệm. Xin kính gửi đến ông Phan Công Lợi lòng tri ân chân thành. Mong rằng những kỷ niệm về những năm tháng quân ngũ của ông sẽ tiếp tục được kể lại, để một thế hệ từng cống hiến không bị lãng quên trong dòng chảy thời gian.“Điều đẹp nhất chúng ta có thể làm cho người đi trước là sống một cuộc đời xứng đáng với sự bình yên họ đã góp phần gìn giữ.”


