Từ những sợi rơm vàng đi qua năm tháng chiến tranh
Rơm vốn là một phần rất đỗi thân thuộc của làng quê Việt Nam.
Sau mỗi mùa gặt, rơm được phơi thành những đụn vàng bên sân, dùng để đun bếp, lợp mái, làm thức ăn cho gia súc. Nhưng trong những năm chiến tranh phá hoại miền Bắc, những sợi rơm bình dị ấy còn được dùng để làm nên một vật dụng đặc biệt: chiếc mũ rơm của trẻ em thời chiến.
Mũ được làm từ rơm khô, bện thành những sợi chắc, cuộn và kết lại theo dáng nón, với kích thước phù hợp từng lứa tuổi. Những lớp rơm được bện dày tạo thành một lớp bảo vệ vùng đầu, giúp hạn chế thương tích do mảnh bom, đất đá, đặc biệt là bom bi.
Chiếc mũ ấy theo trẻ em đến trường, ra đồng, đi trên những con đường làng trong những năm bom đạn. Không chỉ được bện thành mũ, rơm còn được kết thành những chiếc áo che chắn phần thân… Tại nhiều trường học, học sinh còn được hướng dẫn tự bện mũ rơm, cùng với đào hầm, giao thông hào và học cách trú ẩn khi có máy bay.
Từ những sợi rơm bình dị của làng quê, một chiếc mũ đã được làm nên để chở che những mái đầu thơ trẻ – để giữa bom đạn, con đường đến trường vẫn được tiếp nối.



