Từ những trận đánh Tây Nguyên đến ngày toàn thắng
Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua kể từ mùa Xuân năm 1975 lịch sử, nhưng với những người trực tiếp tham gia cuộc Tổng tiến công và nổi dậy, ký ức về những ngày tháng chiến đấu vẫn chưa bao giờ phai nhạt. Đó là ký ức về những cuộc hành quân thần tốc, những trận đánh ác liệt, những người đồng đội đã nằm lại và khoảnh khắc thiêng liêng khi non sông thu về một mối. Trong số những người lính năm xưa, cựu chiến binh Phạm Thanh Tịnh ở tỉnh Điện Biên, vẫn nhớ như in những ngày tháng mình cùng đồng đội đi qua chiến trường, từ Tây Nguyên đến cửa ngõ Sài Gòn. Với ông, được góp một phần tuổi trẻ vào mùa Xuân đại thắng của dân tộc là niềm vinh dự, tự hào không thể nào quên.
Tuổi 18 lên đường ra trận
Sinh ra và lớn lên tại xã Trúc Lâm, huyện Tĩnh Gia, tỉnh Thanh Hóa, năm 1974, khi vừa bước sang tuổi 18, chàng trai Phạm Thanh Tịnh tình nguyện viết đơn lên đường nhập ngũ.
Ở tuổi ấy, như bao thanh niên cùng thế hệ, ông cũng có những ước mơ riêng cho cuộc đời. Nhưng tiếng gọi của Tổ quốc trong những năm tháng chiến tranh đã thôi thúc ông gác lại những dự định riêng, khoác lên mình màu xanh áo lính.
Ông được biên chế vào Đại đội 14, Trung đoàn 148, Sư đoàn 316.
Sau hơn ba tháng huấn luyện, đơn vị đóng quân ở phía Tây tỉnh Nghệ An. Những ngày luyện tập trên thao trường chưa kéo dài bao lâu thì người lính trẻ nhận lệnh bước vào một hành trình lớn hơn rất nhiều: hành quân vào Nam chiến đấu.
Tháng 1/1975, đơn vị được giao nhiệm vụ cơ động vào chiến trường với phương châm “đi nhanh, đến đủ, an toàn, bí mật”.
Đó là những ngày hành quân khẩn trương. Những đoàn quân nối tiếp nhau vượt qua những cung đường Trường Sơn, mang theo vũ khí, trang bị và trên hết là quyết tâm tiến về phía trước.
Khi ấy, không ai biết chính xác chiến tranh sẽ kết thúc vào ngày nào.
Nhưng tất cả đều hiểu rằng thời cơ lịch sử đang đến rất gần.
Từ Tây Nguyên đến Sài Gòn
Tháng 2/1975, đơn vị ông Tịnh được lệnh tham gia Chiến dịch Tây Nguyên. Trận đánh mở màn vào thị xã Buôn Ma Thuột diễn ra tối 10, rạng sáng 11/3/1975.
Đây là một trong những trận đánh có ý nghĩa quyết định đối với cục diện chiến trường.
Tại Buôn Ma Thuột, cuộc chiến đấu diễn ra vô cùng quyết liệt. Quân ta phải đối mặt với hệ thống phòng thủ và hỏa lực của quân đội Việt Nam Cộng hòa. Những người lính trẻ vừa bước qua tuổi đôi mươi phải đối diện với bom đạn, với mất mát và sự sống – cái chết chỉ cách nhau trong gang tấc.
Nhưng sau những ngày chiến đấu quyết liệt, quân ta từng bước làm chủ chiến trường, đánh chiếm nhiều vị trí quan trọng như khu Mai Hắc Đế, Sư đoàn bộ binh 23, sân bay Hòa Bình và ấp Châu Sơn.
Chiến thắng Tây Nguyên tạo nên bước ngoặt đặc biệt quan trọng.
Từ đây, thế tiến công chiến lược của quân và dân ta phát triển mạnh mẽ.
Sau Chiến thắng Tây Nguyên, rồi các chiến dịch Huế - Đà Nẵng, đội hình đơn vị của ông Phạm Thanh Tịnh được sáp nhập vào Quân đoàn 3, trở thành một trong những lực lượng tiến công về hướng Tây Ninh – Sài Gòn.
Đội quân ấy tiếp tục chiến đấu, tiêu diệt Sư đoàn 25 của quân đội Việt Nam Cộng hòa, làm chủ khu vực Trảng Bàng – Tây Ninh, rồi cùng các cánh quân tiến về mục tiêu cuối cùng.
Sài Gòn.
Con đường từ Tây Nguyên đến Sài Gòn là một hành trình bằng máu và mồ hôi của biết bao người lính. Những người thanh niên năm xưa cứ thế tiến về phía trước, trong lòng mang theo khát vọng lớn nhất: đất nước được hòa bình, Bắc – Nam sum họp.
Và rồi ngày ấy cũng đến.
Khoảnh khắc không thể nào quên
Ngày 30/4/1975, Chiến dịch Hồ Chí Minh toàn thắng.
Miền Nam được giải phóng, đất nước hoàn toàn thống nhất.
Đối với những người lính trực tiếp tham gia chiến dịch, đó không chỉ là một chiến thắng quân sự. Đó là khoảnh khắc kết tinh của hàng triệu ước vọng, hy sinh và chờ đợi suốt những năm tháng chiến tranh.
Với cựu chiến binh Phạm Thanh Tịnh, niềm vui chiến thắng luôn xen lẫn một nỗi niềm khó tả.
Bởi để có ngày toàn thắng ấy, rất nhiều người đồng đội của ông đã không thể trở về.
Những người từng cùng ông hành quân, cùng chia nhau từng ngụm nước, từng miếng lương khô, cùng đứng dưới những trận bom pháo ác liệt… đã nằm lại đâu đó trên những cung đường chiến trường.
Họ đã đi đến mùa Xuân thống nhất nhưng không kịp nhìn thấy ngày đất nước hòa bình.
Có lẽ vì vậy mà hơn nửa thế kỷ trôi qua, mỗi khi nhắc đến Chiến dịch Hồ Chí Minh, trong niềm tự hào của người cựu chiến binh vẫn có một khoảng lặng dành cho những đồng chí, đồng đội đã hy sinh.
Người lính tiếp tục hành trình bảo vệ Tổ quốc
Sau ngày đất nước thống nhất, cuộc đời quân ngũ của ông Phạm Thanh Tịnh vẫn chưa dừng lại.
Tháng 10/1976, do yêu cầu nhiệm vụ, Trung đoàn 148, Sư đoàn 316 được lệnh rút ra phía Bắc, đóng quân tại các tỉnh Lai Châu, Yên Bái.
Năm 1979, người lính từng đi qua chiến trường miền Nam lại tiếp tục cầm súng tham gia cuộc chiến đấu bảo vệ biên giới phía Bắc của Tổ quốc.
Trong những năm tháng tiếp theo, ông được cử đi học, đào tạo để trở thành sĩ quan chỉ huy. Từ năm 1980 cho đến khi nghỉ hưu năm 2013, ông trải qua nhiều cương vị công tác trong quân đội, trong đó có Chính trị viên Huyện đội Điện Biên, Phó Chính ủy Bộ Chỉ huy Quân sự tỉnh Điện Biên.
Dù ở bất kỳ cương vị nào, người lính năm xưa vẫn giữ vững phẩm chất của “Bộ đội Cụ Hồ”, hoàn thành tốt nhiệm vụ được giao.
Hơn 40 năm trong quân ngũ, ông được Đảng, Nhà nước ghi nhận bằng nhiều phần thưởng cao quý như Huân chương Bảo vệ Tổ quốc hạng Nhất, Nhì, Ba; Huân chương Chiến công hạng Nhì; Huy chương Chiến sĩ vẻ vang cùng nhiều phần thưởng khác. Đặc biệt, trong cuộc chiến đấu bảo vệ biên giới phía Bắc, ông được Chủ tịch nước tặng Huân chương Chiến công hạng Nhì.
Khi người lính trở về với đời thường
Năm 2013, ông Phạm Thanh Tịnh nghỉ hưu sau hơn bốn thập kỷ gắn bó với quân đội.
Nhưng với ông, trở về đời thường không có nghĩa là thôi cống hiến.
Từ năm 2017 đến 2022, ông đảm nhiệm cương vị Chủ tịch Hội Cựu chiến binh thành phố Điện Biên Phủ. Ở vị trí nào, ông cũng tích cực tham gia các phong trào thi đua yêu nước, các cuộc vận động tại địa phương; vận động cán bộ, hội viên và nhân dân chung sức xây dựng quê hương.
Ông đặc biệt quan tâm đến việc giáo dục truyền thống cách mạng cho thế hệ trẻ.
Bởi ông hiểu rằng, những gì thế hệ mình đã trải qua sẽ chỉ thực sự có ý nghĩa khi được trao lại cho thế hệ sau như một bài học về lòng yêu nước, trách nhiệm và khát vọng xây dựng đất nước.
Ông thường nhắc nhở con cháu sống có trách nhiệm, chăm chỉ học tập, lao động, giữ gìn phẩm chất và truyền thống tốt đẹp của người lính.
Với ông, “Bộ đội Cụ Hồ” không chỉ là một danh hiệu của thời chiến mà còn là một chuẩn mực để mỗi người lính tiếp tục sống và cống hiến trong thời bình.
Một mùa Xuân không thể nào quên
Hơn 50 năm đã qua kể từ những ngày tháng lịch sử ấy.
Người thanh niên 18 tuổi năm xưa nay đã trở thành một cựu chiến binh ở tuổi ngoài 70. Mái tóc đã bạc, bước chân không còn nhanh nhẹn, nhưng mỗi khi nhắc về mùa Xuân năm 1975, trong câu chuyện của ông vẫn hiện lên hình ảnh những đoàn quân nối dài trên đường ra trận, những trận đánh ác liệt và những người đồng đội đã vĩnh viễn nằm lại.
Đối với ông Phạm Thanh Tịnh, được tham gia Chiến dịch Hồ Chí Minh là một phần ký ức thiêng liêng nhất của cuộc đời.
Đó là những tháng ngày “vinh quang, tự hào nhưng cũng đầy mất mát”.
Niềm tự hào không nằm ở những huân chương, phần thưởng, mà trước hết ở việc ông và đồng đội đã được sống trong một thời khắc đặc biệt của lịch sử, được góp sức mình vào sự nghiệp giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước.
Và khi nhìn lại chặng đường đã qua, người lính năm xưa càng thấm thía giá trị của hòa bình.
Bởi hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng tuổi trẻ của cả một thế hệ; bằng những cuộc hành quân không biết ngày trở về; bằng máu của những người đã nằm xuống trên những chiến trường từ Trường Sơn, Tây Nguyên đến cửa ngõ Sài Gòn.
Mùa Xuân năm 1975 đã đi vào lịch sử. Nhưng với những người lính như cựu chiến binh Phạm Thanh Tịnh, mùa Xuân ấy vẫn còn sống mãi trong ký ức – như một lời nhắc nhở về giá trị của độc lập, thống nhất và hòa bình; về trách nhiệm của các thế hệ hôm nay trong việc gìn giữ, xây dựng và phát triển đất nước.



