Cựu Thanh niên xung phong

TỪ NỖI SỢ NGÀY ĐẦU ĐẾN TÌNH ANH EM SUỐT ĐỜI: TÌNH ĐỒNG ĐỘI BỀN CHẶT QUA THỜI GIAN CỦA NỮ CỰU THANH NIÊN XUNG PHONG NGUYỄN THỊ XUÂN

Câu chuyện nhấn mạnh vào giá trị vĩnh cửu của tình đồng đội được tôi luyện qua gian khó của nữ cựu thanh niên xung phong Nguyễn Thị Xuân (sinh năm 1960, thôn Tân Hiệp, xã Anh Dũng, tỉnh Khánh Hòa). Từ những lo sợ ban đầu trước cảnh thiếu thốn và xung đột giữa các nhóm thanh niên từ Quảng Sơn, Phan Rang, Ninh Sơn, sự thấu hiểu đã lên ngôi khi họ cùng chia sẻ từng chiếc bánh bột mì, từng nỗi nhớ nhà và gánh nặng lao động. Dưới sự hòa giải của Tiểu đội trưởng Lê Minh Thạnh, tình cảm ấy trở thành điểm tựa giúp họ bảo bọc nhau lúc bệnh tật, hoạn nạn. Sau gần nửa thế kỷ, những ký ức ấy vẫn sống mãi như biểu tượng đẹp đẽ nhất về một "Thời hoa lửa".

Khánh Hòa18/09/2026Đoàn TN Công an tỉnh Khánh Hòa (Đoàn TN Công an tỉnh)1 lượt xem0 lượt chia sẻ
TỪ NỖI SỢ NGÀY ĐẦU ĐẾN TÌNH ANH EM SUỐT ĐỜI: TÌNH ĐỒNG ĐỘI BỀN CHẶT QUA THỜI GIAN CỦA NỮ CỰU THANH NIÊN XUNG PHONG NGUYỄN THỊ XUÂN

Nhìn lại chặng đường lịch sử đã qua, cuộc đời của bà Nguyễn Thị Xuân, sinh năm 1960, hiện đang sinh sống tại thôn Tân Hiệp, xã Anh Dũng, tỉnh Khánh Hòa, là một thiên ca rực rỡ về tình đồng chí, đồng đội nơi đại ngàn. Khi mới bước chân nhập đội thanh niên xung phong, bà Xuân từng trải qua những giây phút hoảng loạn đến mức tính chuyện đào ngủ vì cảnh sinh hoạt thiếu thốn và những va chạm nảy lửa giữa anh em đồng ngũ. Ngày ấy, thanh niên từ nhiều miền quê khác nhau được tập hợp về chung một đơn vị: người Quảng Sơn vào trước, người Phan Rang, Ninh Sơn lên sau. Tuổi đời còn rất trẻ, lại sống xa gia đình giữa núi rừng hoang vu, sự khác biệt trong tính cách đã dẫn đến những va chạm khốc liệt, đỉnh điểm là sự việc một người đạp cả chiếc chén vào mặt đồng đội khiến máu chảy trong bữa ăn, làm bà Xuân “sợ gần chết”. Thế nhưng, chính từ điểm khởi đầu đầy lo sợ và bất ổn đó, thời gian và gian khổ đã nhào nặn nên một tình anh em vô cùng bền chặt, đi cùng họ suốt cả cuộc đời.

Vai trò của người chỉ huy nơi chiến trường hậu cần đã đóng góp phần quan trọng trong việc hàn gắn và kết nối những trái tim trẻ tuổi. Ông Lê Minh Thạnh, khi ấy với vai trò là tiểu đội trưởng, đã chủ động đứng ra họp bàn, lắng nghe tâm tư và kiên nhẫn giải quyết từng mâu thuẫn nhỏ nhất giữa các anh em. Dần dần, chính sự khắc nghiệt của hoàn cảnh sống đã trở thành nhịp cầu đưa những con người tưởng như không thể hòa hợp tiến lại gần nhau. Họ nhận ra rằng, đằng sau lớp vỏ nóng nảy hay vẻ ngoài “ghê gớm” của đồng đội lại là một trái tim tràn đầy tình cảm và sự hy sinh. Cùng sống dưới một mái chòi lá đơn sơ, cùng ngủ chung trên những chiếc sạp tre gập gềnh, cùng chia nhau từng mẩu bánh bột mì chấm muối ớt, cùng trải qua cơn sốt rét rừng và cùng chung một nỗi nhớ nhà quay quắt, những người thanh niên ấy đã học được cách thấu hiểu và thương yêu nhau như anh em ruột thịt trong một gia đình.

Tình cảm đồng chí nơi tuyến đầu thanh niên xung phong không bao giờ được đo đếm bằng những lời ca tụng hay những khẩu hiệu hoa mỹ, mà nó hiện hữu vô cùng sống động qua từng việc làm thiết thực, thầm lặng. Khi một người trong đội không may bị đau ốm, bệnh tật giữa rừng sâu, tất cả anh em đều lo lắng, tìm mọi cách để đưa đi chữa trị. Khi một đồng đội gặp phải chuyện khó khăn hay nguy biến, những người còn lại sẵn sàng đứng ra che chở, bảo vệ mà không tính toán thiệt hơn. Ngay cả những lúc nỗi nhớ nhà trào dâng khiến mi mắt cay xè, họ cũng tìm thấy ở nhau những bờ vai tin cậy để sẻ chia và cùng nhau tìm hướng vượt qua. Sự đùm bọc, yêu thương thuần khiết ấy chính là sức mạnh kỳ diệu giúp họ vượt qua muôn vàn thử thách chí mạng của thời kỳ kháng chiến. Đó cũng là lý do vì sao dẫu hàng chục năm đã trôi qua, những cái tên, những kỷ niệm gắn liền với đơn vị năm xưa vẫn khắc sâu trong tâm khảm bà Xuân như mới chỉ vừa diễn ra ngày hôm qua.

Giờ đây, khi chiến tranh và những năm tháng gian khó đã lùi xa vào quá khứ, ngoảnh đầu nhìn lại, gần nửa thế kỷ trôi qua đã làm thay đổi biết bao nhiêu điều. Những người thanh niên sôi nổi năm nào giờ đây tóc đã bạc phơ, những con đường rừng âm u năm xưa nay đã nhường chỗ cho những xóm làng bình an, phát triển. Thế nhưng, tình cảm đồng đội sắt son giữa bà Xuân và những người chiến sĩ năm ấy thì vẫn nguyên vẹn, ngời sáng. Mỗi khi hoài niệm về quá khứ, giọng kể của bà Xuân lại đan xen giữa niềm vui và nỗi buồn sâu lắng. Có những câu chuyện ngô nghê của tuổi trẻ khiến bà mỉm cười thanh thản, nhưng cũng có những câu chuyện vừa nhắc đến đã khiến bà nghẹn ngào, xúc động. Bức ảnh thành tích khen thưởng và chiếc Kỷ niệm chương Thanh niên xung phong được lưu giữ trân trọng chính là minh chứng bằng vàng cho những cống hiến thầm lặng và tình đồng chí thiêng liêng ấy.

Cuộc đời của bà Nguyễn Thị Xuân tại thôn Tân Hiệp, xã Anh Dũng, tỉnh Khánh Hòa chính là một thông điệp lịch sử sâu sắc gửi lại cho thế hệ hôm nay. Kể lại những gian khổ, những căn chòi lá, những bữa ăn bánh bột mì hay những va chạm ngày đầu không phải để gieo rắc sự bi lụy, mà là để khẳng định một sự thật cao đẹp: Chính trong gian khó tột cùng, tình người lại tỏa sáng rực rỡ nhất. Từ những người xa lạ từ Quảng Sơn, Phan Rang, Ninh Sơn, họ đã gắn kết thành anh em suốt đời; từ những nỗi sợ hãi ngày đầu nhập đội, họ đã tạo nên một di sản tinh thần vô giá về tình đồng đội. Đối với bà Xuân, những gì còn lại sâu đậm nhất sau nửa thế kỷ không phải là những cay đắng hay trận cãi vã, mà chính là bóng dáng của những người đồng đội – những người đã cùng bà đi qua một “Thời hoa lửa” rực rỡ, nơi tình đồng đội được thử thách qua ngọn lửa gian khó và được giữ gìn trọn vẹn trong ký ức suốt cả cuộc đời.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn