TỪ PHÚC THỌ ĐẾN TUYẾN LỬA BIÊN CƯƠNG
Năm 1978, Nguyễn Anh Xuân rời thôn Phúc Thọ, bước vào quân ngũ khi đất nước còn nhiều biến động. Biên giới phía Bắc đón bác bằng núi đá, sương mù và những ngày căng thẳng chưa dứt tiếng súng. Tuổi mười tám trưởng thành từ từng bước hành quân.
Nguyễn Anh Xuân nhập ngũ năm 1978, khi vừa tròn mười tám tuổi. Đó là thời điểm đất nước vừa thống nhất chưa lâu, nhưng biên giới phía Bắc đã bắt đầu nóng lên từng ngày. Lệnh gọi nhập ngũ đến với bác nhanh và dứt khoát, như chính nhịp sống thời chiến lúc bấy giờ.
“Ngày đi, tôi chỉ kịp chào bố mẹ rồi xách ba lô lên đường,” bác Xuân nhớ lại. “Không kịp nghĩ nhiều, vì lúc đó ai cũng xác định: Tổ quốc cần thì mình đi.”
Sau thời gian huấn luyện, bác được biên chế về Tiểu đoàn thuộc Trung đoàn bộ binh E52, Sư đoàn F337, làm nhiệm vụ quân lực tiểu đoàn, trực tiếp tham gia các nhiệm vụ chiến đấu và bảo đảm quân số tại chiến trường biên giới tỉnh Cao Bằng – nơi núi cao, rừng sâu và hiểm trở.
Những ngày đầu lên biên giới, cái lạnh vùng cao khiến nhiều chiến sĩ chưa kịp thích nghi. Ban ngày hành quân, ban đêm đào công sự, dựng lán. “Có hôm sương mù dày đến mức đứng cách nhau vài mét cũng không nhìn rõ,” bác kể. “Nhưng nhiệm vụ là nhiệm vụ, không ai được phép lơ là.”
Trong ký ức bác, hình ảnh con đường mòn men theo sườn núi, những buổi hành quân nặng trĩu ba lô và tiếng lệnh ngắn gọn của chỉ huy vẫn còn nguyên vẹn. Đó là những ngày đầu tiên của “thời hoa lửa” – nơi tuổi trẻ của bác bắt đầu được tôi luyện bằng gian khổ và trách nhiệm.


