Bài viết

TỪ QUÊ NHÀ KHUÔN LÙNG ĐẾN NHỮNG NGÀY GIỮ NHIỆM VỤ Ở XÍN MẦN

Tháng 3/1988, Lèng Xuân Bằng rời quê hương Khuôn Lùng lên đường nhập ngũ. Những năm tháng tuổi trẻ của ông sau đó gắn với Xín Mần – vùng đất biên giới phía Bắc còn nhiều khó khăn. Trong thời gian phục vụ, ông mang quân hàm Trung sĩ. Đến tháng 4/1991, sau hơn ba năm trong quân ngũ, ông xuất ngũ trở về quê nhà, khép lại một chặng đường đáng nhớ của tuổi trẻ.

Tuyên Quang18/08/2026Hoàng Văn Dần (Đoàn xã Khuôn Lùng)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
TỪ QUÊ NHÀ KHUÔN LÙNG ĐẾN NHỮNG NGÀY GIỮ NHIỆM VỤ Ở XÍN MẦN

Sinh năm 1969 tại xã Khuôn Lùng, Lèng Xuân Bằng lớn lên trong một gia đình và quê hương miền núi, nơi cuộc sống những năm ấy còn nhiều vất vả. Tuổi trẻ của ông cũng bắt đầu từ những công việc bình dị ở quê nhà, cho đến khi ông thực hiện nghĩa vụ của một thanh niên đối với đất nước.

Tháng 3/1988, ông nhập ngũ.

Ngày lên đường, ông mới khoảng 19 tuổi. Rời gia đình khi tuổi đời còn rất trẻ, ông bắt đầu làm quen với cuộc sống quân đội – một môi trường khác hẳn những gì đã quen thuộc ở Khuôn Lùng.

Những ngày đầu trong đơn vị là quá trình làm quen với kỷ luật và nếp sống mới. Giờ giấc sinh hoạt được quy định rõ ràng; từ huấn luyện, ăn nghỉ đến thực hiện nhiệm vụ đều phải tuân thủ tổ chức của đơn vị. Những người lính trẻ cùng ăn, cùng ở, cùng tập luyện và dần trở thành những người đồng đội thân thiết.

Sau thời gian huấn luyện, ông Bằng được phân công chiến đấu và thực hiện nhiệm vụ tại Xín Mần.

Xín Mần thời điểm ấy vẫn là một vùng biên giới nhiều gian khó. Địa hình núi cao, đường sá khó đi, điều kiện sinh hoạt của bộ đội còn hạn chế. Đối với một người lính trẻ mới rời quê, những ngày tháng ở đây là một trải nghiệm hoàn toàn khác.

Cuộc sống của người lính nơi biên giới không chỉ có những lúc thực hiện nhiệm vụ. Còn có những ngày huấn luyện, những buổi trực, những lần di chuyển qua địa hình núi cao và những khoảng thời gian nghỉ ngơi bên đồng đội.

Chính những ngày tháng bình thường ấy lại tạo nên sự gắn bó.

Những người lính xa nhà thường nhắc đến quê hương, gia đình. Mỗi người một hoàn cảnh, một quê quán, nhưng khi đã cùng ở trong một đơn vị thì những khoảng cách ấy dần được xóa đi. Cùng nhau vượt qua khó khăn, họ trở thành những người có thể chia sẻ với nhau từ những chuyện nhỏ nhất.

Trong những năm phục vụ, Lèng Xuân Bằng được mang quân hàm Trung sĩ.

Đó là một dấu mốc cho thấy sự trưởng thành của ông trong môi trường quân đội. Từ một thanh niên 19 tuổi rời Khuôn Lùng, qua những năm tháng huấn luyện, công tác và thực hiện nhiệm vụ tại Xín Mần, ông dần trưởng thành hơn cả về tác phong lẫn ý thức trách nhiệm của người quân nhân.

Thời gian cứ thế trôi qua.

Một năm rồi hai năm, những người lính năm nào dần quen với cuộc sống nơi đơn vị. Những địa danh từng xa lạ trở nên quen thuộc. Những người đồng đội từng gặp nhau lần đầu trong ngày nhập ngũ cũng trở thành những gương mặt gắn với một phần tuổi trẻ.

Đến tháng 4/1991, ông Bằng xuất ngũ.

Hơn ba năm trước, ông rời quê khi mới 19 tuổi. Đến ngày trở về, ông đã mang theo những trải nghiệm của một người từng sống trong môi trường quân đội, từng làm nhiệm vụ ở vùng biên giới và từng có những năm tháng gắn bó với đồng đội.

Bộ quân phục rồi cũng được cất lại. Cuộc sống ở Khuôn Lùng tiếp tục với những công việc thường ngày. Nhưng có những thứ không thể cất đi cùng bộ quân phục.

Đó là ký ức về những năm tháng tuổi trẻ.

Đối với Lèng Xuân Bằng, Xín Mần là một phần ký ức như thế. Nơi ấy gắn với những ngày đầu trưởng thành, với cuộc sống quân ngũ và với quãng thời gian ông mang trên vai quân hàm Trung sĩ.

Nhìn lại chặng đường từ tháng 3/1988 đến tháng 4/1991, đó không chỉ là những mốc thời gian trong lý lịch quân nhân. Đó là hơn ba năm của một người thanh niên Khuôn Lùng đã sống xa gia đình, trưởng thành trong quân đội và thực hiện nhiệm vụ nơi vùng biên giới.

Một quãng đời đã qua, nhưng mỗi khi nhắc đến Xín Mần, có lẽ trong ký ức của người lính năm nào vẫn còn đó những ngày tháng tuổi trẻ cùng đồng đội.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn