Từ Quỳnh Đôi đến Giang Mỗ
Từ quê nhà Quỳnh Đôi, Nghệ An đến vùng chiến trường Giang Mỗ, Hòa Bình, quãng đường ấy không chỉ được đo bằng những bước chân hành quân. Đó còn là hành trình của một người thanh niên từ cuộc sống quê nhà bước vào những năm tháng kháng chiến.

Từ quê nhà Quỳnh Đôi, Nghệ An đến vùng chiến trường Giang Mỗ, Hòa Bình, quãng đường ấy không chỉ được đo bằng những bước chân hành quân.
Đó còn là hành trình của một người thanh niên từ cuộc sống quê nhà bước vào những năm tháng kháng chiến.
Cù Chính Lan sinh năm 1930.
Quê anh ở Quỳnh Đôi, một vùng quê có truyền thống văn hóa và hiếu học.
Nhưng tuổi trẻ của anh gắn với một thời kỳ đất nước đầy biến động.
Khi bước vào quân ngũ, anh rời quê.
Con đường phía trước dẫn anh đến những đơn vị, những cuộc hành quân và những trận chiến ở miền Bắc.
Trong đó có vùng Hòa Bình, nơi diễn ra những trận đánh quan trọng của cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp.
Giang Mỗ là một địa danh gắn với những hoạt động chiến đấu trong khu vực.
Ở đó, người lính phải thích nghi với địa hình núi rừng, đường sá khó khăn và điều kiện chiến đấu thiếu thốn.
Cù Chính Lan cũng như nhiều chiến sĩ khác phải trưởng thành rất nhanh.
Từ một người thanh niên của làng quê, anh trở thành người lính biết đặt nhiệm vụ chung lên trên những mong muốn riêng.
Những ngày hành quân, anh cùng đồng đội đi qua những con đường núi.
Có lúc dừng chân trong bản.
Có lúc nghỉ giữa rừng.
Có khi được người dân chia sẻ một bữa cơm, bầu nước.
Những kỷ niệm ấy tạo nên sự gắn bó giữa người lính và nhân dân.
Rồi chiến trường lại gọi họ lên đường.
Ngày 29 tháng 12 năm 1951, Cù Chính Lan tham gia trận đồn Cô Tô.
Trong trận đánh, anh bị thương nhưng vẫn tiếp tục động viên và chỉ huy đồng đội.
Sau trận đánh, anh hy sinh khi mới hai mươi tuổi.
Một người con của Quỳnh Đôi đã nằm lại nơi chiến trường Hòa Bình.
Quê nhà ở rất xa.
Nhưng từ đó, tên tuổi anh không còn chỉ thuộc về một làng quê.
Nó trở thành một phần của lịch sử đất nước.
Ngày 19 tháng 5 năm 1952, Cù Chính Lan được truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân, thuộc lớp những Anh hùng đầu tiên được tuyên dương, truy tặng.
Nhiều năm sau, khi người ta nhắc đến hành trình từ Quỳnh Đôi đến Giang Mỗ, đó không chỉ là câu chuyện về một chặng đường địa lý.
Đó là câu chuyện về một người trẻ rời quê hương để thực hiện trách nhiệm của thế hệ mình.
Quỳnh Đôi là nơi anh sinh ra.
Hòa Bình là nơi anh chiến đấu.
Giang Mỗ là một phần của ký ức chiến trường.
Và những người đồng đội, nhân dân nơi anh từng đi qua đã góp phần lưu giữ câu chuyện về anh.
Hơn bảy mươi năm đã trôi qua.
Những con đường ngày trước đã thay đổi.
Quê hương Quỳnh Đôi hôm nay đã khác.
Những bản làng Hòa Bình cũng đổi thay.
Nhưng hành trình của người chiến sĩ tuổi hai mươi vẫn được nhắc lại.
Từ một làng quê nhỏ đến chiến trường lớn, Cù Chính Lan đã để lại dấu ấn của một thế hệ thanh niên sẵn sàng gánh vác trách nhiệm với đất nước.
Và khi trở về với những địa danh ấy hôm nay, điều đáng nhớ nhất không phải là chiến tranh.
Đó là giá trị của hòa bình.
Quê hương tiễn người trẻ ra đi. Đất nước ghi nhớ sự hy sinh. Và thế hệ hôm nay tiếp tục viết câu chuyện ấy bằng những việc làm có ích trong cuộc sống hòa bình.



