Từ rừng cọ đồi chè đến chiến trường ác liệt
Phú Thọ những năm kháng chiến chống Mỹ không chỉ có màu xanh bạt ngàn của đồi cọ, nương chè, mà còn in hằn dấu vết của bom đạn, của những tháng ngày cả quê hương sống trong khói lửa chiến tranh. Làng Hạ Hòa bên dòng sông Thao hiền hòa năm ấy ngày đêm vang tiếng máy bay địch. Cầu Việt Trì – huyết mạch giao thông quan trọng – trở thành mục tiêu đánh phá ác liệt. Dưới những tán cọ rậm rạp, người dân vừa sản xuất, vừa làm nhiệm vụ bảo vệ làng, bảo vệ quê hương.
Phú Thọ những năm kháng chiến chống Mỹ không chỉ có màu xanh bạt ngàn của đồi cọ, nương chè, mà còn in hằn dấu vết của bom đạn, của những tháng ngày cả quê hương sống trong khói lửa chiến tranh.
Làng Hạ Hòa bên dòng sông Thao hiền hòa năm ấy ngày đêm vang tiếng máy bay địch. Cầu Việt Trì – huyết mạch giao thông quan trọng – trở thành mục tiêu đánh phá ác liệt. Dưới những tán cọ rậm rạp, người dân vừa sản xuất, vừa làm nhiệm vụ bảo vệ làng, bảo vệ quê hương.
Nhân vật chính của câu chuyện là Lâm, một chàng trai mới tròn hai mươi tuổi, sinh ra và lớn lên ở xã ven sông thuộc huyện Phù Ninh. Cha Lâm là du kích địa phương, mẹ là dân công hỏa tuyến. Ngày Lâm viết đơn tình nguyện nhập ngũ, mẹ chỉ lặng lẽ gói cho con nắm cơm nếp, dặn một câu ngắn gọn mà nghẹn ngào:
“Con đi vì Tổ quốc, mẹ ở nhà chờ ngày thắng lợi.”
Những năm tháng ở chiến trường, Lâm cùng đồng đội hành quân qua nhiều địa danh của Phú Thọ: từ đồi chè Thanh Sơn đến bến phà Bạch Hạc. Có những đêm mưa rừng lạnh buốt, bom đạn rung chuyển cả núi đồi, nhưng trong ba lô người lính trẻ vẫn luôn có lá thư quê nhà, có hình ảnh mẹ già bên gốc cọ và dòng sông Thao lặng lẽ chảy.
Một lần làm nhiệm vụ bảo vệ kho lương thực gần Việt Trì, đơn vị Lâm bị máy bay địch ném bom dữ dội. Giữa lằn ranh sinh tử, Lâm cùng đồng đội dũng cảm lao vào cứu hàng, bảo vệ kho. Trận bom kết thúc, nhiều người bị thương, nhưng kho lương vẫn an toàn. Chính trong trận đánh ấy, Lâm đã bị thương nặng.
Ngày hòa bình lập lại, Lâm trở về quê hương với vết sẹo dài trên vai – dấu tích của một thời hoa lửa. Phú Thọ hôm nay đã khác xưa: cầu mới vững vàng bắc qua sông Thao, đồi cọ xanh hơn, làng quê rộn ràng tiếng cười trẻ nhỏ. Nhưng mỗi khi đứng trước Đền Hùng linh thiêng, Lâm lại nhớ về những đồng đội đã nằm lại đâu đó trên mảnh đất trung du này.



