Cựu chiến binh

TỪ RUỘNG LÚA BẮC BỘ ĐẾN CHIẾN TRƯỜNG MIỀN TRUNG

Câu chuyện tái hiện hành trình của một người nông dân vùng đồng bằng Bắc Bộ rời ruộng lúa quê hương, khoác áo lính lên đường ra chiến trường miền Trung, trực tiếp đối mặt với bom đạn chiến tranh và mang theo những ký ức không thể nào quên của một thời hoa lửa.

Hưng Yên27/12/2025Bùi Cẩm Bích (Trường Tiểu học Thụy Quỳnh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trước khi chiến tranh lan tới, cuộc sống của ông Nguyễn Văn Huỳnh ở xã Bắc Thụy Anh, tỉnh Hưng Yên gắn liền với ruộng lúa, bờ tre và những mùa gặt nối tiếp nhau. Cánh đồng quê ông trải dài, xanh mướt vào mùa lúa non, vàng óng khi lúa chín. Người dân sống tuy còn vất vả nhưng yên bình, ngày ngày gắn bó với cuốc cày, tối đến quây quần bên mái nhà đơn sơ, ấm áp tình làng nghĩa xóm.

Chiến tranh đến như một cơn bão lớn. Bom đạn dội xuống, để lại những hố sâu giữa đồng lúa, làm rung chuyển cả vùng quê. Trước lời kêu gọi của Tổ quốc, ông Huỳnh gác lại công việc đồng áng, tạm biệt gia đình, rời ruộng lúa Bắc Bộ để lên đường nhập ngũ. Ngày ra đi, con đường làng quen thuộc bỗng trở nên xa xôi hơn bao giờ hết. Không có những lời tiễn đưa dài dòng, chỉ là ánh mắt lo lắng của người thân và niềm tin thầm lặng gửi gắm vào người con trai của làng quê.

Từ miền Bắc, ông cùng đồng đội hành quân vào chiến trường miền Trung – nơi bom đạn ác liệt ngày đêm. Tại đây, người lính nông dân lần đầu tiên đối mặt trực diện với chiến tranh khốc liệt. Máy bay địch gầm rú trên đầu, bom trút xuống không ngớt, đất đá tung lên mù mịt. Những hầm hào chật hẹp, những đêm thức trắng trong tiếng pháo nổ đã trở thành điều quen thuộc trong cuộc sống của ông và đồng đội.

Gian khổ chồng chất gian khổ. Bữa ăn chỉ là nắm cơm vội, giấc ngủ chập chờn giữa ranh giới mong manh của sự sống và cái chết. Trong hoàn cảnh ấy, tình đồng đội trở thành điểm tựa lớn nhất. Những người lính đến từ nhiều miền quê khác nhau nhưng cùng chung lý tưởng, sẵn sàng che chở, đùm bọc nhau giữa mưa bom bão đạn.

Trong một trận đánh dữ dội, bom nổ ngay gần bên khiến ông Nguyễn Văn Huỳnh bị thương. Nỗi đau thể xác không làm ông gục ngã. Ông vẫn cố gắng động viên đồng đội, cùng nhau giữ vững vị trí chiến đấu. Với ông, rời ruộng lúa quê hương ra chiến trường không chỉ là nghĩa vụ, mà còn là trách nhiệm thiêng liêng của người con đất Việt trong những năm tháng đất nước còn chia cắt.

Ngày hòa bình lập lại, ông trở về quê hương Bắc Thụy Anh mang theo những vết thương chiến tranh. Từ người lính trở lại làm người nông dân, ông tiếp tục cuộc sống giản dị, cần mẫn lao động, nuôi dưỡng gia đình bằng sức lực còn lại. Những ký ức về chiến trường miền Trung vẫn còn đó, nhưng được ông cất giữ như một phần không thể tách rời của cuộc đời mình.

Câu chuyện từ ruộng lúa Bắc Bộ đến chiến trường miền Trung của ông Nguyễn Văn Huỳnh là minh chứng sinh động cho sự hy sinh thầm lặng của biết bao người nông dân – người lính trong chiến tranh. Đó cũng là lời nhắc nhở sâu sắc với thế hệ hôm nay về giá trị của hòa bình, được đánh đổi bằng máu xương và tuổi trẻ của những con người bình dị nơi làng quê Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
TỪ RUỘNG LÚA BẮC BỘ ĐẾN CHIẾN TRƯỜNG MIỀN TRUNG | Câu chuyện thời hoa lửa