Khác

 “TỪ SÓNG BIỂN ĐẾN BÃO LỬA – QUẢNG NGÃI TRỖI DẬY” 

“TỪ SÓNG BIỂN ĐẾN BÃO LỬA – QUẢNG NGÃI TRỖI DẬY”

20/03/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

“TỪ SÓNG BIỂN ĐẾN BÃO LỬA – QUẢNG NGÃI TRỖI DẬY”

Quảng Ngãi – mảnh đất chưa bao giờ yên ngủ.

Từ những năm cuối thế kỷ mười chín, khi phong trào Cần Vương dấy lên, những cuộc khởi nghĩa của Lê Trung Đình, Nguyễn Bá Loan, Thái Thú đã thắp lên ngọn lửa đầu tiên. Rồi đến phong trào Duy Tân, cao trào khất thuế, những năm đấu tranh dân chủ, và cao trào cách mạng do Đảng lãnh đạo… Hết lớp này ngã xuống, lớp khác lại đứng lên. Bao lần thất bại, bao phen dập vùi, nhưng ý chí của nhân dân vẫn dâng lên như sóng biển, không bao giờ tắt.

Và rồi… tiếng súng Ba Tơ vang lên.

Như cơn mưa sau hạn hán, như ánh chớp xé tan màn đêm, cuộc khởi nghĩa Ba Tơ đã làm bừng tỉnh cả một vùng đất. Từ thôn xóm đến núi rừng, lòng người trỗi dậy. Khi du kích trở về làng, “lấy dân làm gốc, lấy rừng người thay rừng cây”, thì phong trào chính trị và vũ trang hòa vào nhau, dâng lên cuồn cuộn như triều cường.

Đầu tháng sáu năm một chín bốn lăm, Tỉnh ủy quyết định thống nhất tổ chức thành Ủy ban vận động cứu quốc Quảng Ngãi trực thuộc Mặt trận Việt Minh. Lời kêu gọi vang lên, và nhân dân hưởng ứng bằng tất cả tấm lòng.

Ngày hai mươi bảy mỗi tháng trở thành ngày quyên góp cho cách mạng.

Chỉ trong ít ngày, từ những mái nhà tranh nghèo khó, nhân dân đã góp nên cả một kho tàng: xe đạp, đồng hồ, địa bàn, ống nhòm, gang, sắt, vải vóc… Những thứ quý giá nhất trong đời sống thường nhật đều được trao đi không tiếc. Chị em phụ nữ còn gửi bánh trái ngày Tết Đoan Ngọ lên chiến khu, như gửi cả tình thương và niềm tin cho những người đang cầm súng.

Từ sức dân ấy, lực lượng vũ trang lớn mạnh nhanh chóng.

Hai đại đội tập trung ra đời: Phan Đình Phùng ở phía bắc và Hoàng Hoa Thám ở phía nam. Những cái tên mang hồn lịch sử, tiếp nối truyền thống bất khuất của dân tộc. Những người nông dân, thanh niên hôm qua còn tay cày tay cuốc, hôm nay đã trở thành chiến sĩ, mang trên vai không chỉ súng đạn mà còn là vận mệnh quê hương.

Việc tổ chức được siết chặt. Từng trung đội có phiếu tiếp tế, đi đến đâu nhận lương thực đến đó. Du kích dự bị được trang bị từ nồi niêu, gạo rang đến dao phay – những vật dụng giản dị nhưng đủ để bước vào chiến đấu. Người nghèo thì được hội Cứu quốc giúp đỡ. Không ai bị bỏ lại phía sau.

Phong trào lan rộng như lửa cháy rừng.

Từ Buôn Ma Thuột, Đắc Tô, Trà Khê… những người tù chính trị được giải phóng lại tìm về Quảng Ngãi. Họ đi trong vai những lữ khách, hỏi chuyện trồng mía, làm đường… rồi từ những tín hiệu nhỏ ấy, họ được dẫn vào mạng lưới cách mạng. Những sợi dây liên lạc âm thầm nhưng bền chặt nối liền các tỉnh miền Trung.

Cuối tháng sáu năm ấy, Quảng Ngãi trở thành điểm hội tụ. Đại biểu bảy tỉnh từ Quảng Trị trở vào tụ họp trong một hội nghị lịch sử. Những cái tên như Nguyễn Chí Thanh, Tố Hữu… mang theo hơi thở của Trung ương, mang theo mệnh lệnh của thời đại.

Tinh thần chỉ đạo rất rõ ràng:

Phải tích lũy lực lượng.
Phải chuẩn bị cho tổng khởi nghĩa.
Phải giữ bí mật, chờ thời cơ.

Và nếu thời cơ đến – dù không có lệnh từ Trung ương – vẫn phải hành động.

Ngọn lửa cách mạng giờ đây không còn là những đốm lửa rời rạc. Nó đã trở thành một cơn bão đang hình thành.

Khi những tài liệu từ Trung ương được truyền về, đặc biệt là bản chỉ thị “Nhật – Pháp bắn nhau và hành động của chúng ta”, niềm tin trong lòng mỗi người bừng lên mãnh liệt. Sau bao năm bị bưng bít, bị chia cắt, giờ đây cách mạng đã có đường đi rõ ràng, có ánh sáng dẫn đường.

Cuộc khởi nghĩa Ba Tơ không còn là một sự kiện đơn lẻ.

Nó là tín hiệu.

Là lời hiệu triệu.

Là bước khởi đầu cho một cuộc vùng dậy của cả dân tộc.

Và trong lòng mỗi người lúc ấy, chỉ còn một niềm tin cháy bỏng:

Thời cơ đang đến.
Và khi nó đến…
Nhất định sẽ thắng.
🔥

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn