TỰ SỰ
Chú Lê Văn Sơn – người con của vùng đất Phú Quới, huyện Long Hồ – là một trong những thanh niên tiêu biểu của lực lượng Thanh niên xung phong tỉnh Cửu Long năm 1978. Từ một chàng trai trẻ xung phong lên đường bảo vệ biên giới Tây Nam, sau khi trở về quê hương, chú vẫn tiếp tục cống hiến cho cộng đồng và gắn bó với hoạt động của Hội Cựu Thanh niên xung phong, giữ gìn nghĩa tình đồng đội năm xưa.
Nhắc đến những năm tháng biên giới Tây Nam còn khói lửa, nhiều người vẫn nhớ đến hình ảnh của những chàng trai, cô gái Thanh niên xung phong sẵn sàng rời quê hương để lên đường làm nhiệm vụ. Trong số đó có chú Lê Văn Sơn – một người con của ấp Phú Thành A, xã Phú Quới, huyện Long Hồ, tỉnh Vĩnh Long.
Chú Sơn sinh năm 1958. Tuổi thơ của chú gắn liền với vùng quê sông nước hiền hòa. Khi đất nước vừa kết thúc cuộc kháng chiến chống Mỹ, mọi người đều mong mỏi cuộc sống bình yên trở lại. Thế nhưng, tình hình biên giới Tây Nam lúc bấy giờ lại trở nên căng thẳng. Trước lời kêu gọi của Tổ quốc, tháng 11 năm 1978, chàng trai vừa tròn đôi mươi đã quyết định gia nhập lực lượng Thanh niên xung phong tỉnh Cửu Long.
Ngày lên đường, hành trang của chú không có gì nhiều ngoài lòng nhiệt huyết của tuổi trẻ và mong muốn được góp sức bảo vệ quê hương. Cùng với nhiều thanh niên khác, chú Sơn được phân công làm nhiệm vụ tại các khu vực dọc tuyến biên giới Tây Nam – nơi luôn tiềm ẩn nhiều nguy hiểm.
Những ngày tháng nơi biên giới không hề dễ dàng. Chú cùng đồng đội phải đào hào, đắp công sự, vận chuyển lương thực và tiếp tế cho lực lượng chiến đấu. Có khi giữa cái nắng gay gắt của vùng biên, mọi người vẫn miệt mài làm việc từ sáng đến tối. Có lúc mưa rừng trút xuống, đường đất lầy lội, việc di chuyển trở nên vô cùng khó khăn. Thiếu thốn về vật chất, vất vả trong sinh hoạt là điều thường xuyên xảy ra.
Trong những ngày tháng gian nan ấy, tình đồng đội trở thành nguồn động viên lớn nhất. Mỗi khi công việc nặng nhọc hay gặp nguy hiểm, mọi người luôn kề vai sát cánh, cùng nhau vượt qua. Những chiếc cuốc, chiếc xẻng dùng để đào hào, đắp lũy không chỉ là công cụ lao động mà còn là biểu tượng cho ý chí kiên cường của những người Thanh niên xung phong.
Sau một thời gian hoàn thành nhiệm vụ nơi tuyến đầu, chú Lê Văn Sơn trở về quê hương Phú Thành A. Nhưng dù đã rời xa chiến trường, tinh thần xung phong của người lính năm xưa vẫn luôn theo chú trong cuộc sống thường ngày. Chú tích cực tham gia các hoạt động tại địa phương, đặc biệt là trong Ban Chấp hành Hội Cựu Thanh niên xung phong. Đối với chú, đây không chỉ là nơi gặp gỡ những đồng đội cũ mà còn là nơi gìn giữ và lan tỏa nghĩa tình đồng đội.
Nhiều năm trôi qua, mái tóc của chú Sơn giờ đã điểm bạc. Nhưng mỗi khi nhắc lại những năm tháng tuổi trẻ nơi biên giới, ánh mắt chú vẫn ánh lên niềm tự hào. Đó là quãng đời mà chú và nhiều thanh niên khác đã dành trọn nhiệt huyết để bảo vệ từng tấc đất của Tổ quốc.
Câu chuyện về chú Lê Văn Sơn là một minh chứng giản dị nhưng sâu sắc cho tinh thần của thế hệ Thanh niên xung phong: sẵn sàng lên đường khi đất nước cần và vẫn tiếp tục cống hiến khi hòa bình đã trở lại. Chính những con người bình dị như chú đã góp phần viết nên những trang lịch sử đáng tự hào của quê hương và đất nước.



