Cựu chiến binh

TỰ SỰ CỦA NGƯỜI LÍNH KHÔNG TÊN

Không phải người anh hùng được khắc tên trong sử sách, người lính hậu cần kể lại cuộc chiến từ góc nhìn thầm lặng. Tự sự là lời giãi bày của một con người đã đi qua chiến tranh mà mang theo cả một đời ký ức.

Hưng Yên22/01/2026Nguyễn Trọng Bằng (Trường tiểu học Thụy Quỳnh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi không phải là người lính có tên trong những bản báo công. Tôi cũng không trực tiếp bóp cò bắn hạ máy bay hay xung phong đánh chiếm cứ điểm. Trong suốt những năm tháng ở Điện Biên Phủ, tôi chỉ là một anh nuôi – một người gánh cơm, gánh nước giữa chiến trường. Nếu có ai hỏi tôi là ai, tôi chỉ biết trả lời: tôi là một người lính không tên.

Ngày ấy, ở Trung đoàn pháo cao xạ 367, công việc của tôi đơn giản mà cũng vô cùng nặng nề. Sáng nấu cơm, trưa và tối mang ra trận địa. Con đường từ bếp đến trận địa không dài, nhưng đi qua bom đạn thì dài như cả một đời người. Có hôm tôi đi, nghĩ rằng lát nữa sẽ về. Nhưng cũng có hôm, tôi không dám chắc mình còn trở lại.

Tôi nhớ rất rõ cảm giác khi nghe tiếng máy bay địch gầm trên đầu. Tim đập mạnh, tai ù đi, chân muốn khựng lại. Nhưng mỗi lần như thế, tôi lại nghĩ đến anh em đang chờ. Nghĩ đến những khẩu pháo đang chĩa nòng lên trời, chờ từng loạt đạn để bảo vệ bầu trời Điện Biên. Nghĩ vậy, tôi lại cúi thấp người, bước tiếp.

Tự sự của tôi không có nhiều tình tiết gay cấn, nhưng có những khoảnh khắc ám ảnh suốt đời. Đó là những lần mang cơm đến mà không còn ai ra nhận. Tôi gọi, không ai đáp. Tôi đứng giữa trận địa, thùng cơm trên tay, mà thấy mình lạc lõng vô cùng. Lúc ấy, tôi hiểu rằng, chiến tranh không chỉ cướp đi mạng sống, mà còn cướp đi cả những điều rất bình thường như một bữa ăn.

Có người hỏi tôi: “Anh nuôi có sợ không?”. Tôi sợ chứ. Sợ bom đạn, sợ cái chết, sợ không kịp mang cơm đến cho anh em. Nhưng sợ nhất là cảm giác bất lực khi nhìn đồng đội ngã xuống mà không làm gì được.

Tôi không mang theo khẩu súng bên mình, nhưng tôi mang theo niềm tin. Tin vào đồng đội, tin vào sự lãnh đạo của Đại tướng Võ Nguyên Giáp, tin rằng rồi sẽ có ngày chiến tranh kết thúc. Chính niềm tin ấy giúp tôi đứng vững.

Khi chiến thắng đến, tôi không được gọi tên trên bục vinh danh. Tôi đứng lẫn trong đám đông, nhìn cờ tung bay, lòng nhẹ đi một chút. Tôi biết, mình đã làm tròn phần việc của một người lính, dù không ai nhớ đến tên tôi.

Giờ đây, khi đã già, tôi kể lại câu chuyện này không phải để được ghi nhận, mà để nhắc rằng, trong mỗi chiến thắng, có vô số người lính không tên như tôi. Họ không xuất hiện trong sách sử, nhưng họ đã góp phần làm nên lịch sử.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
TỰ SỰ CỦA NGƯỜI LÍNH KHÔNG TÊN | Câu chuyện thời hoa lửa