Bài viết

TỰ SỰ CỦA SINH VIÊN CHIẾN SỸ TRẦN NGỌC TÂM

Phú Thọ16/12/2025Nguyễn Chung Việt (Đoàn xã Mai Hạ)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

TỰ SỰ CỦA SINH VIÊN CHIẾN SỸ TRẦN NGỌC TÂM

Tác giả: Trần Ngọc Tâm

Quảng Trị (6/1972-2/1975), phần 8.

Tuy ngừng bắn, song vẫn còn đổ máu, vẫn còn cái chết. Các tai nạn trong huấn luyện, cướp có súng, va phải mìn, đạn, bom chưa nổ, lựu đạn vướng bung chốt, đuối nước, thỉnh thoảng vẫn có. Trung đội tôi cũng có một vài trường hợp cướp cò súng khi lau chùi, tập xạ kích, vì đạn lúc nào cũng phải có trong băng, sẵn sàng chiến đấu. Điều này ngoài Bắc tối kị, đạn chỉ được phát quản lý ở cán bộ cấp Trung đội. May hậu quả bị thương, chết người không xảy ra ở Trung đội.

Một trong những việc mà tôi cho là nặng nề nhất là phải khiêng beton trên cát làm hầm phòng thủ cùng với công binh. Với vài cái móc xích, hai người một cái đòn, bốn người một tấm beton đúc sẵn từ bãi cảng, khiêng nhùng nhà nhùng nhằng qua bãi cát hàng vài cây số. Trời mưa thì có cái khổ của trời mưa, nhưng nắng thì còn khổ hơn, cát cứ chuồi chuội níu chân trượt lại. Mồ hôi lau có cát rát từ trong ra ngoài. Đi giày cũng khổ, đi dép cũng khó, đi chân đất có tất thì dễ hơn một tý. Có một số toán thử kéo, song hình như cũng không khá hơn, nên không thấy ai học kéo theo. Tùy định mức khoán, có đội xong trước, có đội xong sau, tối mịt mùng mới về. Tổ khiêng phải có hai ông khỏe kèm hai ông yếu. Thỉnh thoảng có tổ yếu quá, được đồng đội khiêng hộ, sung sướng nhớ để đời.

Cuộc chiến với bọ chét, hắc lào, ghẻ, đói, thiếu rau, thiếu thịt cũng diễn ra triền miên. Nhai miếng cơm, có sạn thì nhằn ra đúng viên sạn, không may phải hạt cứt chuột vỡ thì yên lặng nuốt luôn, nhổ bỏ đi thật tiếc. Tôi có nhiều phát minh ra các món ăn từ chuột, rắn, bèo tây, xương rồng, thài lài, lá quả phi lao, tay tre, cọng rau muống, khoai ngứa v.v… Được cái, lính mới bổ sung phần lớn trưởng thành từ nông thôn ngoại thành (Tiên Lãng, An Hải) vừa có lao động vừa có tý học nên có kỹ năng làm việc, dễ ăn, chịu khổ được. Chúng tôi tổ chức học chuyên môn theo yêu cầu cơ bản của Trung đoàn. Kiến thức vật lý cần phải tương đương lớp 10, tuy thế cũng khó khăn cho khoảng một nửa đối tượng chỉ có bằng cấp I, cấp II, thậm chí còn không biết chữ. Quay lại ngày xưa, đào tạo lớp sinh viên chúng tôi thích thật. Trung đội tôi chỉ còn có 3-4 người thuộc lớp ấy, nay đã thành “giáo viên”. Ngược lại, lứa này làm nhà, làm vườn rất giỏi. Chúng tôi trồng được rau, khoai trên cát; đục đẽo làm nhà chống được gió bão; trồng được hoa, nuôi được gà, lợn. Tết đến còn có câu đối, bánh chưng, trang trí, làm hoa giả, thi đua văn hóa, văn nghệ, múa, diễn kịch… Giờ nhìn lại, sao ngày ấy lại ép được mọi người ngoan thế. Đơn vị, hoàn toàn tự giác gọi nhau bằng đồng chí. Ở Trung đoàn cũng có một số tập huấn kỹ năng, tôi được đi học, quen thêm một số đồng đội sinh viên lớp mỹ thuật vẽ, làm báo tường, chụp ảnh, hát. Một số người đổi đời được lấy vào các đội văn nghệ, thể thao Trung đoàn và Sư đoàn hoặc vào những chỗ cần có tý kiến thức viết lách. Hồi đó, chúng tôi cũng được xem một vài buổi chiếu bóng, văn công nghiệp dư và chuyên nghiệp. Tôi nhớ, đoàn Chuông vàng vào diễn vở cải lương Dệt gấm, lính tráng hai bên xem trật tự, hau háu vì diễn viên mặc đẹp. Về cơ bản vùng giáp ranh toàn tuyến được ổn định. Các nổ súng lẻ tẻ chủ yếu do tức tối cá nhân hoặc lính gác nghi ngờ bắn thị uy.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn