Từ thắng giặc đến thắng nghèo: Hành trình cảm động của CCB Cao Việt Đức
Khi đọc câu chuyện về CCB Cao Việt Đức, chúng tôi – những người trẻ của Đoàn Thanh niên – không khỏi xúc động và trân trọng. Ông sinh năm 1954, nhập ngũ khi tuổi đời còn rất trẻ, chỉ mới 20 tuổi, và bước vào chiến trường khốc liệt của Chiến dịch Hồ Chí Minh. Sau chiến tranh, ông lại tiếp tục thực hiện nhiệm vụ quốc tế tại Campuchia – nơi ông cùng đồng đội trải qua những ngày tháng hiểm nguy, giữa rừng núi, bom đạn luôn rình rập.
Hình ảnh người lính trẻ dũng cảm ấy thôi thúc chúng tôi suy nghĩ: “Chiến tranh khốc liệt như vậy, sao con người vẫn giữ được tinh thần lạc quan, kỷ luật và trách nhiệm đến vậy?” Nhưng câu chuyện chưa dừng lại ở chiến trường. Khi trở về cuộc sống đời thường năm 1986, trong hoàn cảnh gia đình khó khăn, ông Đức không nản chí. Ông bàn với vợ nhận hơn 9 sào ruộng khoán để giải quyết nhu cầu trước mắt, bằng chính ý chí và tinh thần Bộ đội Cụ Hồ, dần từng bước biến khó khăn thành cơ hội.
Với phương châm “xưa thắng giặc, nay thắng nghèo”, ông đầu tư vào 1,5ha đất đồi, trồng hơn 300 gốc vải thiều, nhãn lồng, đồng thời xây dựng chuồng trại chăn nuôi hơn 3.000 m². Chỉ sau vài năm, từ hộ nghèo, gia đình ông trở thành hộ giàu bền vững, xuất bán hàng nghìn con lợn, hàng chục nghìn con gà thịt và gà giống. Nhờ kỹ thuật chăm sóc và phòng dịch tốt, thương hiệu “gà đồi Yên Thế” của ông nổi tiếng khắp vùng, trở thành niềm tự hào không chỉ của gia đình mà còn của địa phương.
Điều làm chúng tôi khâm phục hơn cả là hành trình tri ân đồng đội. Năm 2002, ông trở lại chiến trường xưa, nơi đồng đội anh dũng hy sinh, đứng trước mộ từng người, ôm, gọi tên và rơi nước mắt. Không thể quên những đồng đội còn nằm lại mà chưa xác định được danh tính, ông quyết tâm đi tìm mộ từng người. Hơn 20 năm qua, ông lặng lẽ vượt núi băng rừng, sang cả Lào và Campuchia, lập hồ sơ, vẽ sơ đồ mộ chí, tra cứu tài liệu, gửi thông báo cho gia đình và cơ quan chức năng. Ông đã giúp hàng nghìn gia đình tìm được hài cốt liệt sĩ, trong đó hơn 1.600 ngôi mộ được cất bốc, đưa về quê hương an táng trang nghiêm.
Đặc biệt, ông áp dụng phương pháp giám định ADN khoa học, không dựa vào ngoại cảm hay tin đồn, để tìm ra danh tính các liệt sĩ. Từng chuyến đi, ông Đức phải đối mặt với gió Lào bỏng rát, gió mùa Đông Bắc rét buốt, mất hàng tháng trời mới tìm được thông tin chính xác. Những lúc đó, ông vẫn kiên trì: “Còn sống ngày nào, tôi còn đi tìm đồng đội ngày đó.”
Câu chuyện của ông khiến chúng tôi – thanh niên hôm nay – thấm thía giá trị của tinh thần vượt khó, lòng trung thành và trách nhiệm với cộng đồng. Ông không chỉ chiến thắng giặc trên chiến trường, mà còn chiến thắng nghèo khó, trở thành tấm gương sáng về lao động, sáng tạo, cống hiến và nhân ái. Hơn 23 năm lặng lẽ, hàng nghìn bức thư, hàng nghìn thông tin liệt sĩ, hàng trăm ngàn km đường ông đi qua, tất cả đều xuất phát từ tấm lòng và tinh thần trách nhiệm với đồng đội đã khuất.
Đọc câu chuyện này, chúng tôi – những đoàn viên thanh niên – cảm nhận rõ ràng: truyền thống Bộ đội Cụ Hồ không chỉ nằm trên chiến trường, mà còn tỏa sáng trong cuộc sống đời thường, trong cách chúng ta vượt khó, tri ân và cống hiến cho xã hội. CCB Cao Việt Đức là minh chứng sống cho một cuộc đời “thắng giặc, thắng nghèo, thắng cả thử thách thời gian”, là tấm gương để mỗi thanh niên hôm nay học hỏi và tiếp bước.



