Bài viết

Từ thanh niên bản làng đến người chiến sĩ trung kiên của Trung đoàn 174

Từ thanh niên bản làng đến người chiến sĩ trung kiên của Trung đoàn 174

Hà Tĩnh29/04/2026Đoàn Trường Cao đẳng Kỹ thuật Việt - Đức Hà Tĩnh (Ủy ban nhân dân tỉnh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Từ thanh niên bản làng đến người chiến sĩ trung kiên của Trung đoàn 174

Sự tôi luyện trong cái nôi của trung đoàn thép Trung đoàn 174 (Đoàn Cao - Bắc - Lạng) là một trong những đơn vị chủ lực kỳ cựu và giàu thành tích nhất của Quân đội nhân dân Việt Nam thời bấy giờ. Được đứng vào hàng ngũ của một đơn vị đã kinh qua những trận đánh vang dội trên đường số 4 lịch sử là một vinh dự, nhưng cũng là một thử thách cực kỳ lớn đối với Bế Văn Đàn. Từ một thanh niên bản làng vốn quen với lối sống tự do, anh phải ép mình vào khuôn khổ kỷ luật thép của đơn vị. Tại đây, Bế Văn Đàn không chỉ được dạy về kỹ thuật chiến đấu mà còn được bồi dưỡng về nhãn quan chính trị, hiểu thế nào là quân đội từ nhân dân mà ra, vì nhân dân mà chiến đấu.

Ở Trung đoàn 174, Bế Văn Đàn nhanh chóng bộc lộ những phẩm chất đáng quý. Anh không bao giờ nề hà việc nặng, từ đào hầm hào, vác đạn cho đến việc giúp đỡ đồng đội trong những lúc ốm đau. Người chiến sĩ trẻ ấy luôn lặng lẽ quan sát, học hỏi kinh nghiệm từ những lớp đàn anh đi trước. Anh hiểu rằng mỗi thao tác ngắm bắn, mỗi cách sử dụng lựu đạn hay cách ngụy trang bí mật đều có thể là chìa khóa quyết định sự sống và cái chết trên chiến trường. Sự chuyển mình từ một người nông dân mặc áo lính trở thành một chiến sĩ chính quy là một quá trình rèn luyện khắc nghiệt, nhưng Bế Văn Đàn đã vượt qua bằng tất cả sự khiêm cung và ý chí cầu tiến của người con núi rừng.

Vai trò người liên lạc: Đôi chân không mỏi trên vạn dặm hành quân Bế Văn Đàn được tin tưởng giao nhiệm vụ làm liên lạc cho đại đội, một vị trí đòi hỏi sự nhanh nhẹn, mưu trí và đặc biệt là lòng trung thành tuyệt đối. Trong chiến tranh, thông tin chính là mạch máu của chiến trường. Người liên lạc phải đảm bảo mạch máu đó không bao giờ bị đứt đoạn, dù dưới làn mưa bom bão đạn hay giữa núi cao vực thẳm. Đôi chân của anh đã in dấu trên khắp các nẻo đường của Cao – Bắc – Lạng, qua những dốc cao mờ sương và những rừng già rậm rạp. Mỗi mệnh lệnh anh mang theo không chỉ là những mẩu giấy, mà là sinh mạng của đồng đội, là kết quả của cả một chiến dịch.

Nhiệm vụ liên lạc đã rèn cho Bế Văn Đàn một trí nhớ tuyệt vời và khả năng định hướng xuất sắc. Có những lúc hành quân đêm, tầm nhìn bị hạn chế bởi bóng tối và sương muối, anh vẫn phải tìm đúng đơn vị, giao đúng mệnh lệnh trong thời gian nhanh nhất. Nhiều lần bị địch phục kích hay pháo binh cày xới dọc đường, Bế Văn Đàn vẫn mưu trí luồn lách qua các khe núi để hoàn thành nhiệm vụ. Chính từ những chuyến đi đơn độc và đầy nguy hiểm ấy, "chất thép" trong con người anh được tôi luyện ngày càng vững chắc, tạo nên một bản lĩnh can trường, bình tĩnh trước mọi biến cố.

Người chiến sĩ trung kiên trong lòng đồng đội Sự trung kiên của Bế Văn Đàn không chỉ thể hiện ở việc hoàn thành nhiệm vụ mà còn ở lối sống tình nghĩa, gắn bó máu thịt với đơn vị. Anh luôn nhận về mình những phần khó khăn nhất, từ việc trực chiến đêm đến việc đi lấy nước, hái rau rừng cho đồng đội. Trong những buổi sinh hoạt văn nghệ của trung đoàn, dù không giỏi hát hay như các đồng chí miền xuôi, nhưng nụ cười hiền hậu và sự chân thành của anh luôn mang lại không khí ấm áp cho tiểu đội. Anh trở thành một phần không thể thiếu của Trung đoàn 174, một biểu tượng của sự tận tụy và kỷ luật.

Sự trưởng thành của Bế Văn Đàn tại Trung đoàn 174 là minh chứng cho quá trình quân đội ta xây dựng một thế hệ chiến sĩ mới: vừa có kỹ thuật tác chiến giỏi, vừa có lý tưởng cách mạng trong sáng. Khi được kết nạp vào Đảng Lao động Việt Nam (nay là Đảng Cộng sản Việt Nam), Bế Văn Đàn đã tuyên thệ sẽ chiến đấu đến hơi thở cuối cùng vì độc lập của Tổ quốc. Lời thề ấy không phải là sáo rỗng, bởi nó đã được đúc rút từ những ngày tháng rèn luyện gian khổ dưới mái nhà chung 174, chuẩn bị cho anh bước vào những trận đánh lớn hơn, khốc liệt hơn đang chờ đợi ở phía trước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn