Từ “Tiếng súng reo” đến Báo Quân đội nhân dân
Cuối thu Hà Nội, nắng vàng nhẹ trải qua khung cửa, soi xuống những kỷ vật trong Phòng truyền thống Báo Quân đội nhân dân (QĐND). Giữa không gian trầm lắng, tôi lật giở từng trang báo cũ, nghe như vang vọng tiếng máy in, tiếng bước chân, tiếng reo vui của những người làm báo Quân đội thuở đầu kháng chiến.
Ngày 20-10-1950, Báo QĐND ra số đầu tiên tại bản Khau Diều, xã Định Biên Thượng, Định Hóa (nay là thôn Khau Diều, xã Bình Yên, tỉnh Thái Nguyên). Trong thư gửi tòa soạn, Chủ tịch Hồ Chí Minh chỉ rõ: “Nói những điều thật thiết thực, đúng đường lối chính trị, ít tếu, viết ngắn, giản dị, vẽ dễ hiểu, trình bày rõ ràng, ít tiếp sang trang khác”. Lời dặn ấy trở thành phương châm hoạt động, định hình phong cách làm báo của các thế hệ cán bộ, phóng viên Báo QĐND.
Từ căn nhà nứa giữa chiến khu, Báo QĐND đã trưởng thành cùng dân tộc, là tiếng nói của lý tưởng, của người chiến sĩ QĐND Việt Nam trên mọi miền Tổ quốc. Đứng giữa Phòng truyền thống hôm nay, lật giở từng trang báo cũ, tôi như thấy thấp thoáng bóng dáng những người làm báo năm xưa với áo bạc màu, tay vương mùi mực in, ánh mắt rực sáng giữa gian khổ. Các thế hệ cha anh đã làm báo bằng cả trái tim nhà báo hai lần chiến sĩ, lấy niềm tin làm bút, lấy sự thật làm vũ khí.
Giờ đây, trong thời bình, khi Báo QĐND bước tiếp trên hành trình đổi mới và hiện đại hóa, những người làm báo thế hệ hôm nay càng thấm thía hai chữ “trách nhiệm”-trách nhiệm giữ vững bản sắc người chiến sĩ cầm bút, viết đúng, viết thật, viết để bảo vệ nền tảng tư tưởng của Đảng, lan tỏa niềm tin và tinh thần yêu nước trong toàn dân, toàn quân.
Từ “Tiếng súng reo” đến Báo QĐND, hơn 8 thập kỷ qua là hành trình viết bằng trí tuệ, mồ hôi, nước mắt và lý tưởng của bao thế hệ người làm báo cách mạng. Giữa những trang báo, tôi khẽ chạm tay như chạm vào mạch nguồn bất tận của niềm tin đã đưa Báo QĐND từ rừng sâu kháng chiến đến tầm cao hôm nay, mãi xứng đáng là tiếng nói của lực lượng vũ trang và nhân dân Việt Nam anh hùng.



