Từ trang sử cũ, tôi học được cách sống hôm nay
Càng đọc về Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân – liệt sĩ Nguyễn Hòa Luông, tôi càng nhận ra rằng câu chuyện ấy không chỉ thuộc về quá khứ. Nó giống như một tấm gương đặt trước hiện tại, để mỗi người tự soi mình vào đó.
Điều khiến tôi suy nghĩ nhiều nhất là sự bền bỉ. Chiến tranh không chỉ là những khoảnh khắc anh hùng lóe sáng, mà là những tháng ngày dài âm thầm chịu đựng gian khổ. Từ lúc tham gia cách mạng, xây dựng cơ sở, huấn luyện lực lượng, cho đến khi trực tiếp chỉ huy hàng chục trận đánh, ông đã sống trong trạng thái hiểm nguy liên tục. Ấy vậy mà không có dấu hiệu chùn bước, không có lựa chọn quay về với cuộc sống đủ đầy trước kia.
Tôi nghĩ, nếu chỉ có lòng dũng cảm thôi thì chưa đủ để đi hết một chặng đường dài như thế. Phải có niềm tin rất lớn – niềm tin vào chính nghĩa, vào nhân dân và vào tương lai của đất nước. Chính niềm tin ấy giúp ông kiên định trước những lần nhà bị đốt phá, trước những mất mát của gia đình. Đó là thứ sức mạnh vô hình nhưng bền bỉ hơn mọi vũ khí.
Câu chuyện về những trận đánh, về sự mưu trí trong cải trang, về những lần táo bạo giữa vùng địch kiểm soát khiến tôi khâm phục. Nhưng điều khiến tôi cảm phục hơn cả là sự tỉnh táo và nhân văn trong cách ông đối xử với con người. Ông không hành động bằng sự cực đoan, mà luôn cân nhắc để vừa trừng trị kẻ ác, vừa tranh thủ những người còn có thể cảm hóa. Trong thời chiến, giữ được sự sáng suốt ấy là điều không dễ.
Trận chiến cuối cùng bên sông Tam Ngãi như một lời khẳng định trọn vẹn cho cả cuộc đời ông. Dù đang bệnh, ông vẫn xin ra trận. Ông hiểu địa hình, hiểu tình thế và hiểu rõ trách nhiệm của mình. Khi ông ngã xuống giữa làn đạn, tôi không thấy đó là sự kết thúc, mà là một sự tiếp nối – tiếp nối tinh thần bất khuất cho những người còn lại.
Nhưng có lẽ, điều tôi học được nhiều nhất từ câu chuyện này không phải là cách chiến đấu, mà là cách sống. Sống có lý tưởng, sống vì tập thể, sống không thờ ơ trước vận mệnh chung. Trong thời bình, chúng ta không phải cầm súng, nhưng vẫn có thể dấn thân bằng những cách khác: làm tốt công việc, cống hiến cho cộng đồng, giữ gìn đạo đức và trách nhiệm công dân.
Mỗi thế hệ có một sứ mệnh riêng. Thế hệ của Nguyễn Hòa Luông đã hoàn thành sứ mệnh giành lại độc lập bằng máu và nước mắt. Thế hệ hôm nay có sứ mệnh giữ gìn và xây dựng đất nước phát triển bền vững. Nghĩ đến đó, tôi thấy câu chuyện ấy không hề xa xôi, mà rất gần – gần như một lời nhắc nhở thầm lặng.
Từ một trang sử cũ, tôi học được rằng giá trị của một đời người không nằm ở sự đủ đầy, mà nằm ở điều mình sẵn sàng hiến dâng. Và khi gấp lại câu chuyện về Nguyễn Hòa Luông, tôi mang theo không chỉ sự biết ơn, mà còn một quyết tâm sống tốt hơn – để xứng đáng với những hy sinh của thế hệ đi trước.
Nguồn : cand.com.vn



