Bài viết

Từ Trường Sơn đến ngày thống nhất – Hồi ức người lính trong mùa tháng Tư

Phú Thọ07/01/2026Đoàn xã Tân Lạc (Đoàn xã Tân Lạc)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Từ Trường Sơn đến ngày thống nhất – Hồi ức người lính trong mùa tháng Tư

Ngày 30/4 không chỉ là một mốc son chói lọi trong lịch sử dân tộc, mà còn là ngày khắc sâu trong trái tim những người lính đã đi qua chiến tranh. Với họ, chiến thắng ấy không chỉ được đo bằng lá cờ tung bay hay tiếng reo vui tràn ngập phố phường, mà bằng cả một hành trình dài của mồ hôi, máu và nước mắt.

Những ngày tháng Tư lịch sử, ngôi nhà nhỏ của cựu chiến binh Trần Xuân Linh ở xóm Tân Long, xã Long Xá, huyện Hưng Nguyên (Nghệ An) lại trở thành điểm hẹn quen thuộc của những người lính Trường Sơn năm xưa. Họ ngồi lại bên nhau, tóc đã bạc, giọng đã trầm hơn, nhưng ký ức thì vẫn vẹn nguyên như thuở đôi mươi.

Những câu chuyện được kể ra không ồn ào, không khoa trương. Đó là những ngày hành quân dài dằng dặc, là những đêm mưa rừng lạnh buốt, là bữa cơm vắt khô khốc ăn vội bên đường. Gian khổ chồng chất gian khổ, nhưng chưa bao giờ họ thôi tin rằng phía trước là ngày đất nước được tự do, thống nhất.

Năm 1972, khi mới 23 tuổi, Trần Xuân Linh lên đường nhập ngũ, bước vào những chiến dịch lớn ở chiến trường miền Nam. Từ Bắc vào Nam, mỗi chặng đường ông đi qua đều in dấu những trận đánh khốc liệt, nơi ranh giới giữa sự sống và cái chết mong manh hơn bao giờ hết. Ông kể, có những lúc tưởng như kiệt sức, nhưng chỉ cần nhìn thấy đồng đội vẫn lặng lẽ bước tiếp, mọi mệt mỏi lại tan biến.

Đầu tháng 4/1975, ông cùng đơn vị tham gia trận đánh then chốt tại đèo Phượng Hoàng – một vị trí chiến lược được ví như “lá chắn thép” của đối phương trong chiến dịch Tây Nguyên. Chiến thắng tại đây đã mở toang cánh cửa tiến về Sài Gòn, góp phần tạo nên thời khắc lịch sử của dân tộc.

Nhắc đến những ngày cuối cùng của chiến dịch Hồ Chí Minh, giọng người cựu binh chùng xuống. Niềm vui chiến thắng luôn đi kèm nỗi đau mất mát. Ông không quên người đồng đội tên Phiên, quê Yên Bái, đã ngã xuống chỉ vài giờ trước khi đất nước hoàn toàn giải phóng. “Chỉ còn chút nữa thôi…”, câu nói dang dở ấy trở thành nỗi day dứt theo ông suốt cả cuộc đời.

Ngày 30/4/1975, Dinh Độc Lập tràn ngập niềm vui thống nhất. Nhưng với những người lính trực tiếp cầm súng, đó là khoảnh khắc vừa tự hào, vừa lặng lẽ. Họ vui vì đất nước hòa bình, nhưng cũng đau vì quá nhiều đồng đội không kịp nhìn thấy ngày ấy.

Sau chiến tranh chống Mỹ, Trần Xuân Linh tiếp tục tham gia bảo vệ Tổ quốc trong các cuộc chiến tranh biên giới. Đến năm 1993, ông trở về quê hương, sống một cuộc đời bình dị, gắn bó với công tác Hội Cựu chiến binh, tiếp tục cống hiến theo cách của một người lính thời bình.

Trong ngôi nhà nhỏ, những kỷ vật chiến tranh được ông gìn giữ cẩn thận – chiếc ấm cũ, những tấm huân chương đã phai màu. Với ông, đó không phải là để nhắc về chiến tranh, mà là để nhắc về giá trị của hòa bình, về cái giá mà dân tộc đã phải trả để có được ngày hôm nay.

Năm mươi năm đã trôi qua kể từ ngày non sông liền một dải, nhưng ký ức về những ngày tháng máu lửa vẫn chưa bao giờ phai nhạt trong tâm trí những người lính như Trần Xuân Linh. Những câu chuyện họ kể không chỉ là hồi ức cá nhân, mà là lời nhắc nhở lặng lẽ gửi đến thế hệ sau.

Hòa bình không phải điều hiển nhiên. Nó được xây bằng sự hy sinh của biết bao con người. Và trách nhiệm của hôm nay là gìn giữ, trân trọng, và tiếp tục viết tiếp bản hùng ca của dân tộc bằng trí tuệ, lòng nhân ái và khát vọng vươn lên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn