Từ tuổi thơ cơ cực đến người anh hùng của Quân đội - Thượng tướng, Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân Nguyễn Văn Được
Thượng tướng, Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân Nguyễn Văn Được quê ở Quảng Ngãi, có tuổi thơ đầy mất mát và cơ cực. Cha mất khi ông còn trong bụng mẹ, mẹ mất khi ông mới 2 tuổi, sau đó ông được chị gái nuôi dưỡng. Đến năm 8 tuổi, chị gái qua đời, cậu bé Nguyễn Văn Được phải đi ở đợ cho các gia đình địa chủ để kiếm sống qua ngày. Những trận đòn roi và sự áp bức của chế độ Mỹ - Ngụy đã hun đúc trong ông lòng căm thù và ý chí đi theo cách mạng. Năm 15 tuổi, ông quyết định “nhảy núi” ở Nghĩa Hành, Quảng Ngãi để tìm quân giải phóng và tham gia kháng chiến.
Con đường cách mạng của Nguyễn Văn Được bắt đầu từ công việc giao liên rồi trở thành người lính chiến đấu tại Quân khu 5. Sau đó, ông được cử ra miền Bắc học tập và dần trưởng thành trong quân ngũ. Năm 1968, ông trở thành Đại đội trưởng Đại đội 6 – Đại đội anh hùng Phan Đình Giót. Không lâu sau, ông được giao nhiệm vụ đưa quân sang Lào làm nhiệm vụ quốc tế. Trong nhiều năm chiến đấu tại Cánh đồng Chum Xiêng Khoảng, ông cùng đồng đội lập nhiều chiến công quan trọng, góp phần đánh bại các cuộc hành quân lấn chiếm của đối phương. Dù bị thương trong chiến đấu, ông vẫn tiếp tục chỉ huy đơn vị hoàn thành nhiệm vụ. Với tinh thần chiến đấu quả cảm, tiểu đoàn của ông được nhân dân Lào gọi là “Tiểu đoàn thép”.
Ngày 15/1/1976, Nguyễn Văn Được được phong tặng danh hiệu Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân. Sau khi đất nước thống nhất, ông tiếp tục tham gia bảo vệ biên giới phía Bắc. Năm 1985, ông được bổ nhiệm làm Sư đoàn trưởng Sư đoàn 356 tại mặt trận Vị Xuyên, Hà Giang – nơi được gọi là “lò vôi thế kỷ”. Trong suốt những năm tháng chiến đấu nơi biên giới, ông cùng đồng đội kiên cường bảo vệ từng tấc đất của Tổ quốc. Từ một cậu bé mồ côi, đi ở đợ kiếm sống qua ngày, Nguyễn Văn Được đã trở thành Thượng tướng, Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân và tiếp tục cống hiến cho đất nước trên cương vị Chủ tịch Hội Cựu chiến binh Việt Nam.


