TỪ TUYẾN BIÊN GIỚI TRỞ VỀ, TIẾP TỤC GIỮ LỬA ĐỒNG ĐỘI
Ông Hoàng Ngọc Chuyên, sinh năm 1966, quê xã Khuôn Lùng, tỉnh Tuyên Quang. Tháng 11/1984, ông lên đường nhập ngũ, thực hiện nhiệm vụ tại Xín Mần. Đến tháng 6/1987, ông xuất ngũ trở về quê hương. Sau này, ông tiếp tục gắn bó với công tác Hội và từng đảm nhiệm cương vị Chủ tịch Hội Cựu chiến binh xã Khuôn Lùng.

Tháng 11 năm 1984, Hoàng Ngọc Chuyên rời Khuôn Lùng để nhập ngũ.
Khi ấy ông mới 18 tuổi. Một người thanh niên đang ở tuổi bắt đầu nghĩ đến chuyện lập nghiệp, nhưng thay vì ở lại quê nhà, ông khoác ba lô lên đường, bắt đầu những năm tháng của đời lính.
Sau huấn luyện, ông được phân công làm nhiệm vụ tại Xín Mần.
Nhắc đến Xín Mần, với những người trẻ chúng tôi hôm nay, đó trước hết là một địa danh trên bản đồ. Nhưng với những người từng ở đó trong những năm tháng quân ngũ, Xín Mần còn là một phần ký ức của tuổi trẻ.
Đó là những ngày sống cùng đơn vị, cùng đồng đội; là những cung đường miền núi, những ngày trực và huấn luyện, những lúc xa gia đình và quê nhà.
Ông Chuyên đã trải qua những năm tháng như thế.
Từ 11/1984 đến 6/1987, gần ba năm, tuổi trẻ của ông gắn với quân đội và nhiệm vụ nơi biên giới. Không phải một quãng thời gian quá dài nếu nhìn từ cả cuộc đời, nhưng ở tuổi 18, 19, 20, từng năm tháng đều có một ý nghĩa riêng.
Tháng 6 năm 1987, ông xuất ngũ.
Trở về Khuôn Lùng, người lính năm nào bắt đầu một cuộc sống mới. Quân ngũ đã khép lại, nhưng những gì có được từ những năm tháng ấy – tình đồng đội, tính kỷ luật, trách nhiệm và những trải nghiệm của tuổi trẻ – vẫn còn theo ông trong những chặng đường sau này.
Và rồi ông lại có dịp tiếp tục gắn bó với những người từng khoác áo lính.
Sau khi trở về địa phương, ông từng đảm nhiệm cương vị Chủ tịch Hội Cựu chiến binh xã Khuôn Lùng.
Đây có lẽ là một sự tiếp nối khá đẹp trong câu chuyện của ông. Ngày trước, ông cùng đồng đội đứng trong hàng ngũ quân nhân. Sau này, khi đã trở về quê, ông lại đứng bên những người đồng chí, đồng đội năm xưa trên một cương vị khác.
Công việc Hội Cựu chiến binh có những đặc thù riêng, nhưng điều quan trọng nhất vẫn là tình cảm giữa những người đã từng trải qua quân ngũ. Những câu chuyện cũ, những người đồng đội, những ký ức về những năm tháng đã qua... trở thành sợi dây kết nối họ với nhau.
Với ông Hoàng Ngọc Chuyên, hành trình ấy có thể được nhìn lại bằng vài dấu mốc rất giản dị:
1966 – sinh ra ở Khuôn Lùng.
11/1984 – nhập ngũ.
Xín Mần – nơi thực hiện nhiệm vụ.
6/1987 – xuất ngũ.
Sau này – Chủ tịch Hội Cựu chiến binh xã Khuôn Lùng.
Nhưng đằng sau những dòng ngắn ấy là cả một phần tuổi trẻ.
Chúng tôi – những đoàn viên sinh ra trong thời bình – đôi khi chỉ biết về những năm tháng biên giới qua sách báo, qua những câu chuyện được kể lại. Vì thế, mỗi lần có dịp ghi chép lại câu chuyện của một người từng trực tiếp trải qua những năm tháng ấy, chúng tôi càng thấy những điều tưởng như rất quen thuộc lại trở nên gần gũi hơn.
Ông Hoàng Ngọc Chuyên không chỉ là một người từng chiến đấu tại Xín Mần. Ông còn là một người lính sau khi trở về đã tiếp tục dành thời gian, trách nhiệm của mình cho đồng đội và quê hương.
Có lẽ, với những người từng khoác áo lính, nghỉ quân ngũ không có nghĩa là khép lại tình đồng đội.
Và câu chuyện của ông Hoàng Ngọc Chuyên là một câu chuyện như thế – từ Khuôn Lùng lên đường, đến Xín Mần làm nhiệm vụ, rồi trở về và tiếp tục đứng trong hàng ngũ những người cựu chiến binh của quê hương.



