Từ Văn Minh - Khúc Tráng Ca Của Người Lính Xứ Nghệ
Có những con người mà thanh xuân của họ không đo bằng năm tháng, mà được khắc ghi bằng những dặm đường hành quân, bằng khói đạn và những vết sẹo vĩnh thế nơi chiến trường. Thương binh Từ Văn Minh là một người như thế.

Từ Văn Minh - Khúc Tráng Ca Của Người Lính Xứ Nghệ
Có những con người mà thanh xuân của họ không đo bằng năm tháng, mà được khắc ghi bằng những dặm đường hành quân, bằng khói đạn và những vết sẹo vĩnh thế nơi chiến trường. Thương binh Từ Văn Minh là một người như thế. Cuộc đời quân ngũ của ông vắt qua hai cuộc chiến tranh vệ quốc vĩ đại của dân tộc, từ những cánh rừng miền Đông Nam Bộ ngột ngạt bom đạn đến những mỏm đá tai mèo khét lẹt mùi pháo ở biên cương phía Bắc.
Sinh ngày 30/8/1954, trong một gia đình thuần nông tại xã Nam Cường, huyện Nam Đàn (nay là xã Thiên Nhẫn, tỉnh Nghệ An) – vùng đất địa linh nhân kiệt với truyền thống yêu nước sục sôi, chàng thanh niên Từ Văn Minh mang trong mình sự kiên trường và chất phác của người dân xứ Nghệ. Tháng 8 năm 1973, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước đang bước vào giai đoạn quyết định, chàng trai 19 tuổi ấy gác lại giấc mơ sau lũy tre làng, khoác lên mình chiếc áo lính xanh màu lá.
Đêm Miền Đông và Quyết Định Sinh Tử
Những ngày đầu nhập ngũ, chàng binh nhất Từ Văn Minh được giao nhiệm vụ làm chiến sĩ giao liên. Đó là một công việc đòi hỏi sự dũng cảm, nhanh trí và đôi chân không biết mỏi.
Tháng 6 năm 1974, chiến trường miền Nam sục sôi. Đơn vị của ông nhận lệnh chuẩn bị cho cuộc tiến công giải phóng thị xã Phước Long – trận đánh mang tính chất trinh sát chiến lược, tạo tiền đề và niềm tin vững chắc cho Đại thắng mùa Xuân 1975 giải phóng hoàn toàn miền Nam. Trong không khí khẩn trương ấy, binh nhất Từ Văn Minh làm giao liên trực tiếp cho Ban Chỉ huy. Trên vai người lính trẻ lúc ấy chỉ có khẩu súng AK báng gập và vài quả lựu đạn, gánh vác trọng trách truyền đạt mệnh lệnh giữa các cánh quân trong những cánh rừng già rậm rạp.
Một buổi chiều chạng vạng, khi đang luồn rừng ở chặng cuối của đường dây, Minh bất ngờ phát hiện dấu vết của một toán thám báo, biệt kích Ngụy. Rừng miền Đông vốn tĩnh lặng bỗng chốc trở nên ngột ngạt, sát khí bao trùm. Bọn biệt kích là những kẻ được huấn luyện tinh nhuệ, cực kỳ nguy hiểm. Trong khoảnh khắc ấy, ngón tay người lính trẻ đã siết nhẹ vào cò súng AK. Máu nóng sôi lên, nhưng lý trí đã kịp thời ghim anh lại. Tiếng súng nổ lúc này đồng nghĩa với việc vị trí của sở chỉ huy có thể bị lộ, toàn bộ kế hoạch tác chiến của đơn vị trong chiến dịch Phước Long sẽ bị đặt vào vòng nguy hiểm.
Minh chọn cách nín thở, nằm ép mình xuống lớp lá mục. Kẻ địch đi qua, nhưng chúng xảo quyệt phá hết các ký hiệu, ám hiệu mở đường của ta. Mất phương hướng giữa rừng già đen đặc, chàng binh nhất rơi vào tình cảnh tiến thoái lưỡng nan. Đêm đổ xuống, tiếng gầm gừ của thú dữ hoang dã bắt đầu vẳng lại. Không còn cách nào khác, Minh ôm súng trèo lên một ngọn cây cao, thức trắng một đêm giữa rừng sâu, vừa cảnh giác thám báo, vừa đề phòng cọp beo. Đêm Phước Long dài như một thế kỷ, nhưng ý chí của người lính không hề dao động.
Sáng hôm sau, khi ánh mặt trời xuyên qua kẽ lá, Minh lần mò tìm được đường về cứ và bắt gặp đồng chí Tham mưu trưởng. Vừa thấy cậu giao liên trẻ trở về an toàn, người chỉ huy đã lao đến. Ông giáng một cú đấm mạnh lên vai Minh – một cú đấm không phải của sự tức giận, mà là sự vỡ òa của tình đồng chí, của nỗi lo sợ mất đi một người anh em. Vị chỉ huy ôm chầm lấy Minh, giọng nghẹn lại vì xúc động: "Nếu đồng chí không khôn ngoan, không kiên cường thì hôm nay đã bại lộ, gây nguy hiểm cho cả đơn vị rồi!".
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.
Sự tĩnh trí và lòng quả cảm trong đêm rừng Phước Long ấy đã mang về cho binh nhất Từ Văn Minh phần thưởng cao quý của đơn vị, nhưng trên hết, nó là minh chứng cho bản lĩnh của một người lính Cụ Hồ.
Lửa Vị Xuyên và Máu Trộn Đá Tai Mèo
Đất nước thống nhất, nhưng hòa bình chưa kịp ở lại bao lâu thì tiếng súng lại vang lên trên dải biên cương. Từ chiến trường miền Nam, người lính dạn dày sương gió Từ Văn Minh tiếp tục bước vào một cuộc chiến đấu mới. Với những cống hiến và bản lĩnh chính trị vững vàng, ông được tín nhiệm giao giữ chức vụ Chính trị viên Đại đội.
Tháng 7 năm 1979, ông nhận lệnh điều động lên mặt trận Vị Xuyên (Hà Tuyên) – nơi sau này được mệnh danh là "lò vôi thế kỷ" bởi sự khốc liệt vô tiền khoáng hậu của đạn pháo. Tại đây, ông thuộc biên chế của một đơn vị pháo binh, trực tiếp đối mặt với những cuộc pháo kích điên cuồng của kẻ thù.
Những năm tháng bám trụ tại biên giới phía Bắc, đỉnh điểm là chiến dịch phòng ngự B84, là những ngày tháng bi tráng nhất trong cuộc đời quân ngũ của Chính trị viên Từ Văn Minh. Kẻ thù dội hàng vạn quả pháo xuống các điểm cao, biến những dãy núi đá tai mèo thành vôi trắng. Trong một trận pháo kích hủy diệt, hầm chỉ huy bị trúng đạn. Đất đá sụp đổ. Trong khoảnh khắc khốc liệt ấy, người Tiểu đoàn trưởng kính mến của ông đã anh dũng hy sinh. Bản thân ông Minh cũng bị thương nặng. Máu của những người lính pháo binh đã thấm đẫm từng tấc đất, hốc đá Vị Xuyên, dệt nên bức tường thành bất tử bảo vệ từng tấc đất thiêng liêng của Tổ quốc.
Hồi Cáo Khúc Bình Yên
Tháng 10 năm 1988, khi đơn vị đã hoàn thành sứ mệnh lịch sử bảo vệ biên giới phía Bắc, quân đội thực hiện giảm biên chế. Từ Văn Minh mang theo những vết thương trên thể xác và những ký ức không thể xóa nhòa trong tâm hồn, rời tay súng để trở về với đời thường theo chế độ thương binh.
Mười lăm năm quân ngũ, từ chàng binh nhất ẩn mình giữa rừng già Phước Long đến vị Chính trị viên kiên cường giữa bão lửa Vị Xuyên, thương binh Từ Văn Minh đã viết nên "Thời hoa lửa" của riêng mình bằng lòng trung thành tuyệt đối và đức hy sinh thầm lặng. Những vết sẹo trên thân thể ông hôm nay là những tấm huân chương không lời, kể cho thế hệ mai sau nghe về một thời đại mà những con người bình dị đã đứng lên làm nên lịch sử, để đổi lấy một bầu trời hòa bình tĩnh lặng.



