Từ vỏ đạn pháo 57 ly đến ký ức một thời hoa lửa
Tôi muốn giới thiệu với các đồng chí, các chiến binh, đặc biệt là những người chưa từng trải qua chiến trường, về một số vật dụng mà người lính chúng tôi đã từng gắn bó trong những năm tháng chiến đấu. Đây là vỏ đạn pháo 57 ly.
Tôi muốn giới thiệu với các đồng chí, các chiến binh, đặc biệt là những người chưa từng trải qua chiến trường, về một số vật dụng mà người lính chúng tôi đã từng gắn bó trong những năm tháng chiến đấu. Đây là vỏ đạn pháo 57 ly. Với nhiều đồng chí đã từng chiến đấu thì có lẽ không còn xa lạ, nhưng với thế hệ sau, đây có thể là những hiện vật rất đặc biệt. Thời điểm tôi chiến đấu tại khu vực Đồn Tạm, xã Phú Lũng, lúc đó đường sá còn rất khó khăn, hầu như không có đường đi lại như bây giờ. Việc vận chuyển vũ khí, đạn dược chủ yếu phải dùng sức người để khiêng, cõng lên các điểm chiến đấu. Khi ấy, pháo 57 ly được xem là một trong những loại pháo lớn mà đơn vị chúng tôi sử dụng. Mỗi khẩu pháo, mỗi quả đạn đều gắn với biết bao công sức, mồ hôi và cả sự hy sinh của người lính nơi chiến trường. Còn đây là quả lựu đạn – một vật dụng mà người lính chiến đấu gần như không thể thiếu. Trong những tình huống hiểm nguy, khi bị địch bao vây hoặc có nguy cơ rơi vào tay địch, người lính phải luôn giữ vững tinh thần chiến đấu đến cùng, tuyệt đối không để vũ khí rơi vào tay đối phương. Những vật dụng tưởng như rất nhỏ bé ấy, đối với chúng tôi, lại chứa đựng cả một phần ký ức của tuổi trẻ. Mỗi hiện vật đều nhắc nhớ về những ngày tháng gian khổ, về đồng đội, về những trận chiến đã đi qua và về sự khốc liệt của chiến tranh. Trong quá trình huấn luyện, các cán bộ chỉ huy thường căn dặn chúng tôi một câu mà đến hôm nay tôi vẫn nhớ: “Chịu khó luyện tập ở thao trường, đổ mồ hôi thì khi ra chiến trường sẽ đỡ đổ máu.” Câu nói ấy không chỉ là lời nhắc nhở về việc rèn luyện mà còn là bài học về trách nhiệm, ý chí và sự chuẩn bị của người lính trước những thử thách sinh tử. Giờ đây, chúng tôi đã bước sang tuổi già. Những người lính năm xưa, những chiến binh từng trải qua chiến tranh, mỗi người mang trong mình một câu chuyện, một ký ức riêng. Nhưng điều chúng tôi mong muốn nhất là những ký ức ấy không bị lãng quên, mà được kể lại cho thế hệ trẻ hôm nay và mai sau.
Chúng tôi mong rằng thế hệ trẻ luôn trân trọng cuộc sống hòa bình hiện tại, biết ơn những người đã hy sinh để bảo vệ Tổ quốc. Nếu một ngày đất nước cần, Đảng và Nhà nước giao nhiệm vụ, tuổi trẻ hãy sẵn sàng lên đường, nỗ lực hoàn thành tốt nhiệm vụ được giao, dù ở bất cứ vị trí nào. Bởi với người lính chúng tôi, bảo vệ Tổ quốc không chỉ là trách nhiệm của một thế hệ, mà là truyền thống được trao lại từ thế hệ này sang thế hệ khác.



