Anh hùng Lực lượng vũ trang

Từ "xếp bút nghiên" đến vị Chính ủy kiên cường

Hưng Yên11/01/2026Nguyễn Hiền Vương (LỚP – 9B – THCS Lương Thế Vinh – Lê Lợi – Hưng Yên)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Từ "xếp bút nghiên" đến vị Chính ủy kiên cường

Sinh năm 1928, Đặng Vũ Hiệp vốn là cựu học sinh Trường Bưởi (nay là trường Chu Văn An, Hà Nội) – ngôi trường của những trí thức yêu nước. Khi đất nước lâm nguy, chàng thanh niên ấy đã chọn con đường "xếp bút nghiên lên đường chiến đấu". Được đào tạo bài bản tại Liên Xô, hành trang ông mang vào chiến trường năm 1964 không chỉ có lý tưởng cách mạng mà còn là tư duy chiến lược sắc sảo.

Chính tại thung lũng Ia Drăng năm 1965, ông đã cùng các đồng chí lập nên kỳ tích: tiêu diệt gọn một tiểu đoàn Mỹ thuộc Sư đoàn Kỵ binh bay số 1 tinh nhuệ. Trận đánh ấy đã làm thay đổi hoàn toàn cục diện, chứng minh rằng quân ta hoàn toàn có thể thắng Mỹ trong những cuộc đọ sức chính diện. Em đặc biệt khâm phục ý chí của ông trong những năm tháng 1968-1969 đen tối, khi đường tiếp tế bị cắt đứt, bộ đội đói khổ quay quắt. Câu nói của ông: "Thà chết đói cũng phải trụ lại Tây Nguyên" đã trở thành lời thề thép, giữ vững "mái nhà" của Đông Dương cho đến ngày mở màn chiến dịch Tây Nguyên 1975 lịch sử.

Điều làm nên sự vĩ đại của Thượng tướng Đặng Vũ Hiệp trong lòng em không chỉ là những chiến thắng lẫy lừng, mà là chiều sâu của một trái tim nhân hậu. Câu chuyện về người em trai liệt sĩ chưa tìm thấy hài cốt và lời trách cứ của mẹ đã trở thành nỗi đau đáu suốt đời ông.

Từ nỗi đau riêng ấy, ông đã thấu hiểu nỗi lòng của hàng triệu bà mẹ Việt Nam khác. Chính ông là người khởi xướng và đề xuất chính sách phong tặng danh hiệu "Bà mẹ Việt Nam Anh hùng". Pháp lệnh này không chỉ là sự vinh danh về mặt hình thức, mà là sự tri ân muộn màng nhưng vô cùng ý nghĩa của Tổ quốc đối với những người phụ nữ đã dâng hiến những gì quý giá nhất cho độc lập. Cuối đời, ông lại tiếp tục dấn thân trong vai trò Chủ tịch đầu tiên của Hội Nạn nhân chất độc da cam/dioxin Việt Nam – tiếp tục cuộc chiến vì công lý và nỗi đau của đồng bào sau chiến tranh.

Là một học sinh lớp 9, sống trong thời đại của công nghệ và hòa bình, đôi khi em thấy những từ như "chiến dịch", "mặt trận" thật xa vời. Nhưng khi đọc về cuộc đời Thượng tướng Đặng Vũ Hiệp, em nhận ra rằng: Vĩ nhân không phải là những người xa lạ, họ chính là những trí thức đã biết gác lại giấc mơ cá nhân để gánh vác giấc mơ của dân tộc.

Sự thận trọng của ông trong chiến đấu: "Chậm một tí mà có thành công còn hơn sớm nhưng mà thất bại" là một bài học lớn về sự trách nhiệm. Ông quý trọng từng giọt máu của chiến sĩ, coi đồng đội như anh em ruột thịt. Hình ảnh vị tướng già đau đáu đi tìm mộ em và chăm lo cho nạn nhân da cam đã dạy cho em bài học về lòng trắc ẩn. Em hiểu rằng: Tài năng mà không có tâm đức thì chỉ là cái cây không gốc; vị thế càng cao, trái tim càng phải bao dung và gần gũi với nhân dân.

Đứng trước những kỳ thi quan trọng và những áp lực của tuổi trưởng thành, em lấy tinh thần "trụ lại" của ông ở Tây Nguyên làm động lực. Nếu cha anh đã thà chết đói không rời bỏ trận địa, thì chúng em hôm nay không có lý do gì để lùi bước trước những thử thách của tri thức.

Thượng tướng Đặng Vũ Hiệp đã ra đi vào năm 2008, nhưng di sản ông để lại – từ những chiến thắng vang dội đến chính sách vinh danh các Bà mẹ Anh hùng – sẽ còn mãi với non sông. Ông mãi mãi là một "vì sao sáng" văn võ song toàn, một biểu tượng của trí tuệ và lòng nhân ái Việt Nam. Em xin hứa sẽ học tập thật tốt, sống có trách nhiệm và biết yêu thương, để xứng đáng được gọi là thế hệ tiếp nối của những người anh hùng như ông.

"Tây Nguyên gió lộng gọi tên ông, lòng dân mãi nhớ người Chính ủy có trái tim nhân hậu. Cảm ơn ông đã dạy chúng em cách làm người trí thức chân chính!"

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn