Bài viết

Từ yêu nước đến người cộng sản

Trong hành trình tìm đường cứu nước, có những thời điểm trở thành bước ngoặt làm thay đổi cả cuộc đời một con người và mở ra một hướng đi mới cho lịch sử dân tộc. Đối với Nguyễn Ái Quốc, năm 1920 chính là một dấu mốc như vậy. Sau nhiều năm bôn ba ở nước ngoài, trực tiếp chứng kiến cuộc sống của những người lao động và các dân tộc thuộc địa, Nguyễn Ái Quốc vẫn luôn trăn trở với một câu hỏi lớn: Làm thế nào để nhân dân Việt Nam thoát khỏi ách áp bức, giành lại độc lập và tự do? Câu trả lời đến với Người vào mùa hè năm 1920, khi Nguyễn Ái Quốc đọc “Sơ thảo lần thứ nhất những luận cương về vấn đề dân tộc và vấn đề thuộc địa” của V.I. Lênin đăng trên báo L'Humanité (Nhân Đạo) của Đảng Xã hội Pháp.

04/09/2026Đoàn xã Lạc Thủy (Đoàn xã Lạc Thủy)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong hành trình tìm đường cứu nước, có những thời điểm trở thành bước ngoặt làm thay đổi cả cuộc đời một con người và mở ra một hướng đi mới cho lịch sử dân tộc. Đối với Nguyễn Ái Quốc, năm 1920 chính là một dấu mốc như vậy.

Sau nhiều năm bôn ba ở nước ngoài, trực tiếp chứng kiến cuộc sống của những người lao động và các dân tộc thuộc địa, Nguyễn Ái Quốc vẫn luôn trăn trở với một câu hỏi lớn: Làm thế nào để nhân dân Việt Nam thoát khỏi ách áp bức, giành lại độc lập và tự do?

Câu trả lời đến với Người vào mùa hè năm 1920, khi Nguyễn Ái Quốc đọc “Sơ thảo lần thứ nhất những luận cương về vấn đề dân tộc và vấn đề thuộc địa” của V.I. Lênin đăng trên báo L'Humanité (Nhân Đạo) của Đảng Xã hội Pháp.

NHỮNG TRĂN TRỞ TRÊN CON ĐƯỜNG TÌM KIẾM

Trước khi tìm thấy con đường cách mạng, Nguyễn Ái Quốc đã trải qua một quá trình tìm tòi lâu dài.

Năm 1911, Người rời Bến Nhà Rồng ra nước ngoài. Trong những năm tiếp theo, Người đi qua nhiều quốc gia, nhiều châu lục, vừa lao động kiếm sống, vừa quan sát và tìm hiểu xã hội. Qua thực tế, Nguyễn Ái Quốc nhận thấy ở nhiều nơi, người lao động vẫn phải chịu cảnh nghèo khổ, bất công; những dân tộc thuộc địa phải chịu sự áp bức của chủ nghĩa thực dân.

Năm 1919, với tên Nguyễn Ái Quốc, Người gửi “Yêu sách của nhân dân An Nam” tới Hội nghị Vécxây, yêu cầu những quyền tự do và quyền lợi chính đáng cho nhân dân Việt Nam. Tuy nhiên, những yêu cầu ấy không được các cường quốc tham dự hội nghị đáp ứng. Sự kiện đó càng khiến Người nhận thức rõ rằng muốn dân tộc thực sự được độc lập thì cần phải tìm một con đường đấu tranh phù hợp hơn.

“ĐÂY LÀ CON ĐƯỜNG GIẢI PHÓNG CHÚNG TA”

Tháng 7/1920, Nguyễn Ái Quốc đọc bản Luận cương của V.I. Lênin về vấn đề dân tộc và thuộc địa.

Điều đặc biệt là Luận cương đã đề cập trực tiếp đến vấn đề giải phóng các dân tộc thuộc địa và sự đoàn kết giữa phong trào công nhân ở các nước tư bản với nhân dân các dân tộc bị áp bức.

Đối với Nguyễn Ái Quốc, đây là điều Người đã tìm kiếm trong suốt nhiều năm.

Sau này, khi kể lại khoảnh khắc đó, Người cho biết Luận cương của Lênin khiến Người cảm thấy “rất cảm động, phấn khởi, sáng tỏ, tin tưởng”. Người nhận ra đây là con đường có thể giải đáp vấn đề mà mình luôn trăn trở: con đường giải phóng dân tộc Việt Nam.

Đây không phải là sự lựa chọn được đưa ra một cách vội vàng. Trước đó, Nguyễn Ái Quốc đã trải qua gần một thập kỷ khảo sát, nghiên cứu và trực tiếp trải nghiệm cuộc sống ở nhiều quốc gia. Chính quá trình ấy giúp Người có cơ sở thực tiễn để tiếp nhận và lựa chọn con đường cách mạng.

TỪ NGƯỜI YÊU NƯỚC ĐẾN NGƯỜI CỘNG SẢN

Sau khi tiếp cận tư tưởng của Lênin, nhận thức của Nguyễn Ái Quốc tiếp tục phát triển.

Cuối tháng 12/1920, tại Đại hội XVIII của Đảng Xã hội Pháp ở thành phố Tours, Nguyễn Ái Quốc bỏ phiếu tán thành việc gia nhập Quốc tế Cộng sản và tham gia quá trình thành lập Đảng Cộng sản Pháp. Sự kiện này đánh dấu bước chuyển biến quan trọng trong tư tưởng và hoạt động cách mạng của Người.

Từ một người thanh niên yêu nước ra đi tìm đường cứu nước, Nguyễn Ái Quốc đã trở thành một người cộng sản và tiếp tục dành trọn cuộc đời cho sự nghiệp giải phóng dân tộc.

Điều đáng chú ý là mục tiêu của Người vẫn nhất quán: độc lập cho Tổ quốc, tự do và cuộc sống tốt đẹp hơn cho nhân dân. Việc tìm thấy con đường cách mạng không làm thay đổi mục tiêu ấy mà giúp Người xác định rõ hơn phương hướng và lực lượng để thực hiện mục tiêu.

MỘT BƯỚC NGOẶT CỦA LỊCH SỬ

Năm 1920 vì thế không chỉ là một dấu mốc trong cuộc đời Nguyễn Ái Quốc mà còn là một bước ngoặt quan trọng trong lịch sử cách mạng Việt Nam.

Từ đây, Nguyễn Ái Quốc tích cực hoạt động để truyền bá tư tưởng cách mạng, tập hợp những người yêu nước và chuẩn bị về tư tưởng, chính trị, tổ chức cho sự ra đời của một chính đảng cách mạng ở Việt Nam.

Quá trình đó tiếp tục trong những năm sau và góp phần dẫn tới sự ra đời của Đảng Cộng sản Việt Nam năm 1930.

Nếu năm 1911 là năm người thanh niên Nguyễn Tất Thành bắt đầu hành trình tìm đường cứu nước, thì năm 1920 là thời điểm Nguyễn Ái Quốc tìm thấy con đường mà Người tin tưởng có thể đưa dân tộc đến độc lập, tự do.

BÀI HỌC CHO THẾ HỆ TRẺ

Câu chuyện năm 1920 để lại một bài học rất sâu sắc về quá trình tìm kiếm tri thức và chân lý.

Nguyễn Ái Quốc không tìm thấy câu trả lời ngay lập tức. Người đã phải trải qua nhiều năm học hỏi, quan sát thực tế, suy nghĩ và kiểm nghiệm những điều mình tiếp nhận.

Đối với thế hệ trẻ hôm nay, điều đó nhắc nhở rằng trước những vấn đề quan trọng, chúng ta cần có tinh thần học tập nghiêm túc, biết tìm hiểu, biết suy nghĩ độc lập và không ngừng hoàn thiện nhận thức.

Tuổi trẻ cũng cần có mục tiêu rõ ràng. Khi đã xác định được điều đúng đắn, cần kiên trì theo đuổi bằng hành động cụ thể, thay vì chỉ dừng lại ở suy nghĩ hay mong muốn.

Hơn một thế kỷ đã trôi qua, nhưng câu chuyện về Nguyễn Ái Quốc năm 1920 vẫn gợi nhắc một điều có ý nghĩa: những thay đổi lớn có thể bắt đầu từ một quá trình học hỏi rất âm thầm, từ một câu hỏi được đặt ra nghiêm túc và từ quyết tâm đi tìm câu trả lời đến cùng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Từ yêu nước đến người cộng sản | Câu chuyện thời hoa lửa